[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1000: Gánh nặng đường xa

Bạch Tiểu Thuần vội vàng hưng phấn lên tiếng, nội tâm kích động, hắn xét nhà không ít, lần đầu tiên hắn xét tông.

Hắn nói ra lời này làm cả ngàn đệ tử hưng phấn, bọn họ không ngừng tản ra chung quanh tìm kiếm tài phú của Đạo Hà Viện.

Trong mắt Lý Thanh Hậu mang theo vui mừng, hắn nói thầm đứa nhỏ này lớn rồi, việc mình xem nhẹ nhưng hắn lại nghĩ tới, đây là tính cách cẩn thận.

- Đúng vậy, o Hà Viện tích lũy bao nhiêu năm, đối với Nghịch Hà Tông chúng ta mà nói là đại trợ lực!

Lý Thanh Hậu gật đầu, hắn vừa nói xong, Bạch Tiểu Thuần cau mày nhìn hơn ngàn đệ tử đang đi tìm kiếm chung quanh.

- Các ngươi có biết xét nhà hay không, ai nha, chỗ đó có đá nhiều nhất, vừa nhìn đã biết không có bảo bối gì, các ngươi đừng đi thanh lý bên kia!

- Tại đó, tăng thêm vài người, các ngươi nhìn trên núi đá có pháp lực chấn động không, nơi đó nhất định là gạch đá xây dựng bảo thất, bên cạnh chắc chắn có bảo vật.

- Ai nha, còn ngươi nữa, thất thần làm gì vậy, vội tuh bàn đá xanh dưới chân ngươi đi, nó chắc chắn là linh thạch chế tạo mà thành!

Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, hắn rất bất đắc dĩ, hắn cảm thấy những người này quá không biết xét nhà mà...

- Không nên đào chỗ đó, đừng nhìn trên mặt đất, ai lại chôn bảo bối dưới đất chứ, bên cạnh ngươi có cái vạc lớn mới là bảo bối đấy.

- Các ngươi ah, buồn chết ta... Đến đến, nghe ta chỉ huy, ba trăm người đi thanh lý núi đá bốn phía cho ta, ba trăm người chuyên đi thanh lý đại điện sụp đổ.

- Ba trăm người tới đây, chuyện của các ngươi rất trọng yếu, các ngươi đi tìm cấm địa chung quanh cho ta, thấy cái gì cứ lấy cho ta, có biết hay không biết đều thu đi.

- Hơn trăm người cuối cùng, các ngươi đi theo ta đi, ta bảo các ngươi cầm cái gì thì cầm cái gì, còn ngươi nữa... Đây không phải là bàn đá xanh, đó là phiến đá bình thường...

Bạch Tiểu Thuần càng nhìn càng sốt ruột, dứt khoát xoắn tay áo xông lên phía trước, lớn tiếng bắt đầu chỉ huy, hắn cảm thấy những người này có thủ pháp quá kém, vẫn phải do mình tự tìm.

Dựa vào kinh nghiệm xét nhà kinh người của hắn trong Man Hoang, dưới sự chỉ huy của hắn, hơn một ngàn đệ tử chậm rãi từ lương dân biến thành côn đồ... Quét ngang tất cả...

Cứ như vậy, Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy tiếc nuối và nói:

- Ta nói với các ngươi, xét nhà cần phải có ý thức, ý thức biết rõ không... Chính là phải cân nhắc, nếu như ngươi là lão tổ tông môn, ngươi sẽ mang bảo vật giấu ở nơi nào?

- Nói như vậy quá phức tạp, ta tổng kết cho các ngươi biết một chút, xét nhà chính là ba chữ... Nhanh, ác, chuẩn, đây là tổng kết cuối cùng của ta, cũng chuẩn bị truyền thừa ba chữ chân ngôn này.

- Nhanh, chính là cho dù động tác gì cũng phải thật nhanh, các ngươi nhìn thấu châu chấu chưa, thời điểm xét nhà phải xem bản thân mình như châu chấu.

- Ác, thứ này càng đơn giản, chính là mắt các ngươi phải đỏ, sau đo đỏ mắt thì thấy cái gì cũng đoạt, thấy cái gì cũng cầm, tưởng tượng các ngươi tiến vào một nơi chứa đầy bảo vật, cầm càng nhiều thì lợi nhuận càng nhiều, khẩu hiệu của chúng ta chính là... Những nơi đi qua, không có một ngọn cỏ!

- Còn một chữ cuối cùng... Là... Là chuẩn, chính là ý thức ta nói lúc trước, với người mới học xét nhà mà nói, các ngươi không có được ý thức này, ta nói cho các ngươi một bí quyết, chính là... Mặc kệ nhận ra hay không, chỉ cần là đồ vật trước mặt thì cứ lấy đi.

- Sau khi trở về chúng ta lại phân biệt nó có phải bảo vật hay không dù sao đều bị chúng ta lấy đi.

Bạch Tiểu Thuần càng nói âm thanh càng lớn, đồng thời mặt mày hớn hở và cảm khái chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, hắn nói lời này vang vọng phế tích Đạo Hà Viện, hơn ngàn đệ tử chung quanh trợn mắt há hốc mồm ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần, nội tâm không ngừng hít khí lạnh.

- Lão tổ... Tại sao hắn am hiểu xét nhà như thế?

- Ta lần đầu tiên nghe xét nhà còn có ba chữ chân ngôn như vây...

- Hắn... Hắn còn quen thuộc xét nhà như thế...

Sắc mặt mọi người cổ quái, liên tục há hốc mồm, bọn họ lần đầu tiên thấy có người tổng kết ba chữ chân ngôn với việt xét nhà, lúc này nội tâm mọi người rung động, suy nghĩ cần phải xét nhà bao nhiêu lần mới có được kinh nghiệm như thế, mới có thể hóa xét nhà thành ba chữ tinh túy như vậy.

Việc này cần phải xét nhà rất nhiều mới có thể đúc kết tinh hoa, mới có thể làm được...

Chẳng những hơn một ngàn đệ tử như thế, ngay cả Lý Thanh Hậu cũng ngây người, hắn ngây ngốc nhìn Bạch Tiểu Thuần không ngừng nói luyên thuyên, chỉ huy nơi này, chỉ dẫn nơi khác.

Được hắn không ngừng giáo dục, bảo tàng của Đạo Hà Viện bị đào móc không còn, xem thủ pháp của hắn thật sự đúng như ba chữ chân ngôn.

Tất cả những việc này càng làm Lý Thanh Hậu hoảng hốt, càng làm hắn đau đầu, tay phải không ngừng mà xoa mi tâm, vẻ mặt bất đắc dĩ, hắn phát hiện Bạch Tiểu Thuần... Mặc kệ tu vi gì vẫn có bộ dạng làm người ta lo lắng.

- Không ngờ xét nhà còn có tổng kết như vậy... Đây cũng là năng khiếu trời ban ah.

Nội tâm Lý Thanh Hậu thở dài một hơi, hắn cũng không nói được gì.

Hắn không chú ý tới Thiết Đản ở bên cạnh nhìn Bạch Tiểu Thuần không chớp mắt, lắng nghe những gì hắn dặn dò, nó năm đó xem Bạch Tiểu Thuần là mẫu mực của mình, ngay cả lời nói và việc làm cũng là chuẩn mực của nó, học làm sao câu dẫn mấu thú, lại học hỏi khí thế cao vời của Bạch Tiểu Thâần.

Hiện tại nó phát hiện thế giới mới, trong mắt cũng bắt đầu sáng lên, lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo sùng bái vô hạn, nó cảm giác phụ thân của mình quá lợi hại, không ngờ nắm giữ nhiều tài năng như thế.

Nhất là nghe Bạch Tiểu Thuần nói chân ngôn xét nhà, nó còn chuẩn bị truyền thừa xuống, vì vậy Thiết Đản lập tức có cảm giác mình đang mang theo sứ mạng nặng nề, càng phải nghiêm túc học tập.

Rốt cục cả Đạo Hà Viện, bị hơn ngàn đệ tử thanh lý một lần trong một canh giờ, mà hơn ngàn người dùng ánh mắt cổ quái nhìn nhau, bọn họ cũng cải biến ấn tượng với Bạch Tiểu Thuần, từ kính sợ biến thành im lặng không nói thành lời.

Thậm chí rất nhiều người chậm rãi nhớ lại lúc còn ở trong Nghịch Hà Tông, bọn họ nghe được truyền thuyết không biết nên khóc hay nên cười của Bạch Tiểu Thuần...

- Thì ra hắn là Bạch Tiểu Thuần..."

- Bạch lão tổ... Tính toán, ta nên gọi hắn là Bạch Tiểu Thuần a...

Mặc dù hơn ngàn đệ tử nói thầm nhưng bọn họ vẫn dựa theo mẫu mực của Bạch Tiểu Thuần làm việc, vẫn có ngộ tính, hoàn toàn dựa theo ba chữ chân ngôn, cả Đạo Hà Viện vô cùng sạch sẽ, không nói không có một ngọn cỏ nhưng không khác bao nhiêu.