[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1220: Hai mươi hai sắc lửa!

Ở chỗ điểm cuối hư vô này, đầu nguồn Minh Hà này... Ở trên nước sông dồi dào giống như nước biển, tồn tại một chỗ cung điện tối tăm. Cung điện này lộ ra khí tức tử vong, trong băng hàn vô cùng, hoàn toàn không có chút tồn tại của ngọn đèn dầu.

Đây là... Minh Cung!

trong Minh Cung, Minh Hoàng thế hệ này Bạch Hạo, lặng lẽ ngồi ở chỗ đó. Trên người của hắn mặc đế bào, toàn thân từ trên xuống dưới tản ra một khí tức tử vong nồng đậm.

Nhưng trên mặt hắn lại không có sự uy nghiêm thường ngày, mà là tràn ngập sự lo lắng. Mức độ lo lắng này mãnh liệt tới mức dường như ảnh hưởng tới Minh Cung, ảnh hưởng tới Minh Hà, khiến cho nước sông ở bốn phía xung quanh thỉnh thoảng truyền ra tiếng sóng lớn.

Trong mắt Bạch Hạo đầy vẻ lo lắng. Trước đó hắn tận mắt nhìn thấy được dưới bàn tay khổng lồ của Thiên Tôn, người canh giữ lăng mộ đã thất bại. Hắn ở đây trong lúc xuất thủ, cũng bị Thiên Tôn phá tan.

Mà Thiên Tôn tới không có ý tốt. Mục đích sau khi hắn dẫn Bạch Tiểu Thuần đi là gì, Bạch Hạo mặc dù không biết tất cả, lại có thể suy đoán được một chút. Hắn biết, thời khắc này sư tôn nhất định là đang nguy cơ vạn phần!

Hắn hiểu rõ, phóng tầm mắt bên trong toàn thế giới, hiện tại... người duy nhất có thể cứu sư tôn, chỉ có mình!

Người canh giữ lăng mộ suy yếu, trong lòng hắn biết rất rõ. Hắn cũng biết người canh giữ lăng mộ hiện tại có thể sẽ trở về đất cũ bất cứ lúc nào, không còn tiếp tục cường hãn giống như trước kia. Hắn còn hiểu rõ, cho dù mình là Minh Hoàng, lại tuyệt không phải là đối thủ của Thiên Tôn...

- Sư tôn...

Bạch Hạo chua chát nói nhỏ, tâm thần không ngừng hiện lên từng hình ảnh lúc trước ở cùng với sư tôn khi ở Man Hoang.

Đó là người thân duy nhất của hắn. Đó là người hắn cả đời này đều biết ơn. Đó là người Bạch Hạo hắn đã từng phát ra lời thề, phải dùng tính mạng đi bảo vệ...

Đó cũng là... thời gian vui sướng nhất… trong cả đời này của hắn.

Dần dần, hình ảnh trong đầu hắn biến mất. Cuối cùng chỉ còn lại có một hình ảnh... in thật sâu vào trong linh hồn hắn, cả đời này cũng không có cách nào xóa đi.

Trong hình ảnh, Bạch Tiểu Thuần quay lưng lại với mình, thản nhiên mở miệng, nói cho hắn biết, từ nay về sau, thu hắn làm đệ tử...

- Sư tôn...

Lần này Bạch Hạo lại mỉm cười. Trong nụ cười của hắn mang theo sự quyết đoán, mang theo sự kiên quyết, còn có một tia kiên định mãnh liệt!

Hắn hiểu rõ, muốn từ trên Thông Thiên Đảo, ở trước mặt Thiên Tôn cứu sư tôn đi... Chỉ có một biện pháp có thể làm được!

Đó chính là... Chế luyện ra đột phá cực hạn mảnh thế giới này... Hai mươi hai sắc lửa!

Trước lúc này, cho dù Bạch Tiểu Thuần đã là Thiên Nhân, nhưng Bạch Hạo đối với cách điều chế thôi diễn hai mươi hai sắc lửa, vẫn không có dừng lại. Cho đến cuối cùng, hắn ở dưới sự thôi diễn này, đã hiểu ra được, cực hạn của mảnh thế giới này, chính là hai mươi mốt sắc lửa.

Trừ khi là tình huống đặc biệt, nếu không, không có khả năng xuất hiện hai mươi hai sắc lửa. Bởi vì hai mươi hai sắc lửa, sau khi vượt ra khỏi cực hạn của thế giới, có thể khiến hắn dưới tất cả các màu lửa, đều nhìn thành phàm hòa. Hai mươi hai màu, đã là tiên hỏa!

Mà một khi hai mươi hai sắc lửa xuất hiện, lập tức trở thành lực lượng mạnh nhất không gì sánh kịp bên trong mảnh thế giới này, Hai mươi hai sắc lửa này có thể đốt cháy tất cả tồn tại bên trong thế giới.

Mà ngọn lửa như vậy có đủ để đi đối đầu với Thiên Tôn, khiến cho Bạch Hạo ở trước mặt Thiên Tôn, có khả năng cứu được Bạch Tiểu Thuần rời đi hay không?

Chỉ là... Muốn chế luyện ra hai mươi hai sắc lửa, thế gian này đã không có hồn gì, có thể sử dụng làm lửa luyện. Cho dù là lấy tất cả linh hồn bên trong Minh Hà tới chế luyện, cuối cùng cũng chỉ dừng lại ở hai mươi mốt sắc.

- Chỉ có một biện pháp...

Thần sắc Bạch Hạo trở nên nghiêm nghị. Trong tiếng thì thào, sự kiên định trong mắt hắn nồng đậm đến cực hạn, quyết đoán vô cùng!

Biện pháp này, chính là tham khảo phương pháp luyện lửa của gia tộc Lâm nhi, lấy linh hồn của Minh Hoàng, làm nguyên liệu chính, thiêu đốt bản thân, luyện hóa linh hồn của mình hồn... Mới có thể chế luyện ra hai mươi hai sắc lửa… có một không hai trên thế giới này!

Chỉ có biện pháp này, mới có thể làm được!

Dù sao, hắn là Minh Hoàng, là tồn tại bên trong thế giới này khống chế Minh Hà, nắm trong tay luân hồi giống như thần linh vậy!

- Sư tôn... Ta tới cứu sư tôn...

Bạch Hạo cười. Vừa cười, nước mắt hắn chảy xuống. Nhưng quyết định của hắn hoàn toàn không có giảm bớt.

Cho dù sử dụng biện pháp này phải trả cái giá cực lớn, hắn có thể không chịu nổi, nhưng hắn vẫn... không hối hận!

Cho dù biện pháp này, sẽ làm Bạch Hạo hắn từ đó về sau... Bị xóa đi tất cả khí tức tồn tại, hắn vẫn... không oán!

Bởi vì, đó là sư tôn của hắn. Ở thời khắc năm đó, khi hắn quỳ lạy về phía Bạch Tiểu Thuần, hắn đã quyết định... Ơn thầy giống như trời!

Nước mắt của hắn không phải là thực chất. Khi chảy xuống, trong nháy mắt trở thành một phần của nước Minh Hà. Bạch Hạo hít một hơi thật sâu, chậm rãi đứng lên. Tay phải hắn bỗng nhiên giơ lên, vung mạnh lên.

- Hồn tới!

Nhất thời bên ngoài Minh Cung này, oan hồn vô tận bên trong Minh Hà chợt từ bốn phương tám hướng, gào thét lao đến, xuyên qua Minh Cung. Ở bốn phía xung quanh Bạch Hạo, dần dần hình thành một vòng xoáy cực lớn.

Vòng xoáy này ầm ầm ầm chuyển động. Trong lúc đó tay trái của Bạch Hạo bấm quyết, bỗng nhiên chỉ một cái về phía mi tâm. Theo đầu ngón tay hạ xuống, nhất thời thân thể hắn giống như bị thiêu đốt. Có hỏa diễm từ trong cơ thể hắn chợt phát lên!

Đây là một màu lửa...

Không kết thúc. Theo hai tay Bạch Hạo nhanh chóng bấm quyết, hồn biển ở bốn phía xung quanh xoay tròn nhanh hơn. Từng tia hồn bay ra, dung nhập Bạch trong cơ thể Hạo, khiến cho ngọn lửa trên người hắn, bằng tốc độ kinh người, không ngừng tăng lên.

Hai màu lửa, ba màu lửa, bốn màu lửa...

Cũng chỉ là trong thời gian mấy hơi thở, biển lửa trên người Bạch Hạo càng lúc càng dồi dào. Màu sắc của biển lửa cũng đã trở thành mười màu sắc!

Vẫn còn tiếp tục!

Nếu như bên trong thế giới này có một người có thể ở trên phương diện luyện lửa, chạy song song cùng với Bạch Tiểu Thuần, thậm chí sẽ có chút vượt qua... Như vậy người này chỉ có thể là... đệ tử của Bạch Tiểu Thuần, Minh Hoàng thời nay... Bạch Hạo!

Trong tiếng nổ lớn, thân thể Bạch Hạo càng thêm thiêu đốt. Trong biển hồn ở bốn phía xung quanh, vô số hồn điên cuồng lao đến, cho đến khi ngọn lửa trên người Bạch Hạo trở thành mười bảy màu, mười tám màu thậm chí mười chín màu...

Không kết thúc!