[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 303: Chiến Lâm Mộ

Để Huyền Khê Tông kiếm trận ra tay được những hai lần, đây là một nỗi nhục với các Thái Thượng Trưởng Lão, Huyết Phách và truyền thừa của Huyết Khê Tông và Linh Khê Tông!

Nhất là Huyết Khê Tông, tầm quan trọng của Bạch Tiểu Thuần trong cuộc chiến hôm nay đã cực kỳ rõ ràng, đã giúp tu vi chiến lực của họ đều tăng lên không ít, nếu hắn chết, Huyết Khê Tông cũng sẽ bị đánh về nguyên hình, làm sao họ để xảy ra điều đó được! Thế nên Thái Thượng Trưởng Lão và Huyết Phách Huyết Khê Tông đua nhau xuất tuyệt chiêu, chẳng những bức lui đối thủ Huyền Khê Tông cùng giai, mà còn xông về phía kiếm trận!

Tu sĩ Kết Đan của Linh Khê Tông cũng cùng cảm xúc, Lý Thanh Hậu cũng ở trong đó, lúc trước trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần hai lần hung hiểm, trong lòng của hắn lo lắng, lúc này mắt rực sát khí, vung mạnh tay, thảo mộc xung quanh biến ảo, bắn thẳng vào trận pháp.

Tu sĩ Kết đan hai tông Linh huyết cường lực ép xuống, cường giả Kết Đan của Huyền Khê Tông không ngừng bại lui, kiếm trận không thể tiếp tục phân tâm công kích Bạch Tiểu Thuần, mà dồn toàn lực cố gắng chống đỡ.

Áp lực của Bạch Tiểu Thuần giảm hẳn, nhưng hắn là người thù dai… nguy hiểm hai lần, làm hắn điên tiết, dù biết đây là chiến tranh, không có đúng hay sai, chỉ có sống hoặc chết, nhưng hắn lại là người sợ chết.

"Là đám các ngươi muốn giết ta trước... Coi thường người ta quá mức, lão tổ các ngươi ra tay với ta, ngay cả tông môn đại trận của các ngươi cũng muốn giết ta!" Bạch Tiểu Thuần vọt tới, cùng mấy vạn tu sĩ xung quanh nghiền ép ra một con đường, họ đi đến đâu, Huyền Khê Tông không thể chống đỡ, không ngừng lùi lại.

Ở những khu vực khác, dù không khoa trương như chỗ Bạch Tiểu Thuần, nhưng đều là chiếm ưu thế, không ngừng ép sát vào, kết quả bại vong của Huyền Khê Tông đã không còn đường nghịch chuyển.

Không ít tu sĩ Huyền Khê Tông quyết định không đánh nữa, nhưng họ không chọn đầu hàng vì sơn môn Huyền Khê Tông vẫn còn, nếu sơn môn tan vỡ... vậy tới lúc đó, quy hàng... sẽ là lựa chọn duy nhất, còn hơn mất mạng!

Thế nên không ít tu sĩ còn nghĩ, hy vọng chiến tranh chấm dứt sớm chút, hai tông Linh huyết đánh hạ sơn môn sớm chút...

Vì chẳng có bao nhiêu người muốn chọn lựa tự sát khi thua trận!

Đột nhiên, từ trong màn sáng phòng hộ của hùng thành, có rất nhiều tu sĩ bay ra.

Những tu sĩ này là lực lượng hậu bị của Huyền Khê Tông, giờ đã đến lúc sinh tử tồn vong, không cần tiếp tục giữ lại nữa, nên lao ra hết, tuy chỉ có mấy vạn người, nhưng vẫn hừng hực khí thế, không ít khôi lỗi giáp đen bay thẳng tới chỗ Bạch Tiểu Thuần.

Song phương va chạm với nhau, tiếng gào rú, tiếng thuật pháp thi triển, ánh sáng pháp bảo thi nhau nở rộ.

Bạch Tiểu Thuần nhảy lên, tông thẳng vào hai cái khôi lỗi giáp đen, Hám Sơn Chàng, Toái Hầu Tỏa, tử khí đại đỉnh, huyết kiếm cùng xài, một đường chém giết, tóm lấy đầu con khỗi lỗi, đập mạnh vào đầu mình.

Oanh oanh oanh!

Con khôi lỗi run rẩy, tu sĩ bên trong kêu rên thảm thiết, tiếng gãy vỡ vang lên.

Bạch Tiểu Thuần mặc kệ con khôi lỗi thứ hai công kích, tiếp tục xử lý con khôi lỗi kia, sau bảy tám lần công kích, con khôi lỗi kia vỡ thành mấy mảnh, hắn mới xoay người nhìn con khôi lỗi thứ hai.

Con khôi lỗi run run lùi lại, Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, Thông Thiên Pháp Nhãn mở ra, sức mạnh khống chế bộc phát, hắn không định điều khiển cả con khôi lỗi, mà chỉ một chân của nó!

Hắn nhìn một cái, cái chân kia đang bước lùi thì khựng lại, tuy chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng với Bạch Tiểu Thuần thế là đã đủ, nhoáng một cái hắn đã vọt tới, triển khai Hám Sơn Chàng, đâm thẳng vào thân con khôi lỗi.

Nửa thân của con khôi lỗi bị đụng nát, Bạch Tiểu Thuần túm ngay lấy cổ nó, định bóp vào.

Nhưng một giọng nói lạnh băng bỗng vang vào tai hắn.

"Bạch Tiểu Thuần, còn nhớ Lâm mỗ không?"

Từ trong hùng thành, một con khôi lỗi màu tím bay ra. Con khôi lỗi này rõ ràng khác hẳn những con khôi lỗi đen, toàn thân nó khắc rất nhiều gương mặt, những gương mặt đó đều sinh động như thật, tất cả đều nhắm mắt, và gương mặt nào nhìn cũng rất thống khổ.

Con khôi lỗi này không cao, chỉ chừng năm mươi trượng, số người điều khiển chỉ có chín người, người nói chuyện, là thanh niên tóc đen đứng chính giữa!

Thanh niên này rất lạnh lùng, gương mặt chia đôi âm dương trông rất quỷ dị, ánh mắt lạnh băng, nhìn Bạch Tiểu Thuần chằm chằm!

Bạch Tiểu Thuần nhìn một cái, nhận ra ngay thanh niên kia chính là người hắn nhìn thấy bên trong vòng xoáy khi giết Đan Khê Tông Phương Lâm năm đó ở Vẫn Kiếm Thâm Uyên!

Năm đó Bạch Tiểu Thuần không biết đối phương là ai, nhưng sau này, khi Huyền Khê Tông khai chiến với Đan Khê Tông, danh tiếng của hắn mới từ từ lộ ra, và trở nên rực sáng.

Hắn... là tuyệt thế thiên kiêu Lâm Mộ của Đan Khê Tông, nhưng lại phản bội Đan Khê Tông, bái nhập Huyền Khê Tông, trở thành đệ tử một lão tổ của Huyền Khê Tông, liên quan tới thân phận của hắn có rất nhiều tin đồn, có một tin nói rằng hắn vốn là đệ tử bí truyền của Huyền Khê Tông, được phái đi Đan Khê Tông làm Ám Tử.

Nhưng tin gì cũng không quan trọng, quan trọng là hôm nay, hắn đang đại diện cho Là Huyền Khê Tông!

Con khôi lỗi tím bay về phía Bạch Tiểu Thuần, tốc độ cực nhanh.

Bạch Tiểu Thuần không chút chần chừ, tay bóp mặt, cổ con khôi lỗi đen đứt rời, lại truyền tu vi vào trong khôi lỗi, giết hết tu sĩ bên trong, nắm đầu của con khôi lỗi đen, ném thẳng vào con khôi lỗi tím.

Khi bay tới gần con khôi lỗi tím, quanh người con khôi lỗi tím lóe lên hào quang, xoạt một cái, cái đầu hóa thành tro bụi.

Bạch Tiểu Thuần hơi chấn động, người này cường hãn không thua gì Cửu Đảo, mà hình như còn mạnh hơn một ít, hắn không kịp nghĩ nhiều, mở con mắt thứ ba ra.

Quanh người con khôi lỗi tím tỏa ra một màn sáng chín màu!

Đỏ thẫm-da cam-vàng-xanh lá-xanh thẫm-xanh da trời-tím-đen-trắng!

Màn sáng chín màu từng màu vỡ tan, nhưng con khôi lỗi tím cũng không bị Thông Thiên Pháp Nhãn của Bạch Tiểu Thuần tạo ra ảnh hưởng, mà ngược lại, mỗi lớp màu sáng bị vỡ, pháp nhãn của Bạch Tiểu Thuần lại nhói đau.

"Đã sớm chuẩn bị đối phó chiêu này của ngươi!" con khôi lỗi tím mỉa mai, hai tay nó bấm pháp quyết, một mặt trời xuất hiện, lửa nóng hừng hực chiếu rọi bát phương, bị màu tím Khôi Lỗi giơ lên cao, ném thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.

"Dương Nhật Chi Công!" Lâm Mộ gầm lên.

Tay trái Bạch Tiểu Thuần cũng bấm pháp quyết, tay phải vỗ túi trữ vật, lập ra một đống thảo dược, ném ra, hét to.

"Thảo mộc, giai binh!" những cây thảo mộc ở giữa không trung điên cuồng sinh trưởng, trong chớp mắt đã thành mấy trăm cái cây giao thoa vào nhau thành mộ tấm lưới to, trùm lên mặt trời Xích Dương.

"Diệt!" Bạch Tiểu Thuần gầm nhẹ, tấm lưới thảo mộc rút lại, một sức mạnh hủy diệt bùng ra, định bóp vỡ Xích Dương!

Lâm Mộ biến sắc, hừ lạnh, chỉ một cái.

"Âm Nguyệt Kiếp Hồng!"

Tay trái khôi lỗi xuất hiện một vầng trăng sáng, vầng trăng nhanh chóng to ra, tỏa khí tức lạnh băng, hắn chỉ một cái, vầng trăng bay thẳng tới Bạch Tiểu Thuần!

Đám Tống Khuyết, Quỷ Nha đều giật thót, không ngờ trong cùng thế hệ, lại có người có thể đấu ngang sức ngang tài với Bạch Tiểu Thuần!

Thượng Quan Thiên Hữu nghiến răng, mắt đỏ rực không cam lòng!