[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 573: Sau lưng ta… Có người! (Thượng)

Bạch Tiểu Thuần cắn răng, hắn lại phát sầu, cho dù phù lục của hắn nhiều hơn nữa cũng không phải vô hạn, cuối cùng sẽ có lúc sử dụng hết, giờ phút này nội tâm sốt ruột, hắn nhìn chung quanh, phát hiện đám người giấy hấp thu làm phù lục hao tổn nhiều, hắn ẩn ẩn cảm thấy người giấy càng vui vẻ hấp thu màn sáng phù lục.

Vì vậy nội tâm hắn hơi động, suy nghi xong liền cầm phù lục ném sang một bên, trực tiếp hóa thành một tầng màn sáng, trong chớp mắt có một ít người giấy bay ra, bay thẳng về phía màn sáng, thậm chí người giấy khác cũng bị hấp dẫn, hiển nhiên người giấy càng ưa thích màn sáng của phù lục.

Sau khi phát hiện việc này, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hắn nhìn chằm chằm vào Chu Nhất Tinh đang bỏ chạy xa xa, hắn cắn răng quyết định đánh cược một lần.

Quả cầu giấy bao phủ Bạch Tiểu Thuần quá lớn nên che đậy tầm mắt, Chu Nhất Tinh đang phân tâm bay nhanh cho nên không có chú ý tới cảnh này, hiện tại nội tâm hắn đang kích động, thỉnh thoảng dò xét Bạch Tiểu Thuần, hắn rất chờ mong quả cầu giấy bao phủ Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng nhỏ.

Mà sự thật cũng đúng như hắn đoán, quả cầu giấy của Bạch Tiểu Thuần không được bổ sung cho nên càng ngày càng nhỏ, từ mười trượng đã giảm đi một trượng.

Đồng thời tốc độ của hắn chậm lại, dường như đã tới tình trạng sơn cùng thủy tận, Chu Nhất Tinh cũng nghe được tiếng gào thét tuyệt vọng của Bạch Tiểu Thuần.

- Bạch Tiểu Thuần, ngươi cũng có hôm nay!

Chu Nhất Tinh vô cùng thoải mái, hắn vừa chạy vừa cười to, hắn cảm thấy đắc chí vừa lòng, nghĩ tới tất cả đều do hắn thiết kế, hắn kích động toàn thân run rẩy.

- Ta muốn ngươi chết, ngươi dám không chết?

Chu Nhất Tinh cười như điên, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng chậm, lúc này quả cầu giấy còn ba trượng, hắn càng thêm vững tin nên chậm lại, hắn muốn tận mắt nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần bị hấp thành thây khô.

- Chu Nhất Tinh!

Bạch Tiểu Thuần trong quả cầu giấy giống như tức giận hổn hển, gào thét không ngừng, tốc độ cũng càng ngày càng chậm, đến cuối cùng vô lực tiến lên phía trước, hắn giãy dụa tại chỗ, Chu Nhất Tinh càng là vui vẻ, hắn cũng dừng lại nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt mang theo chờ mong.

- Hô, cho dù ngươi hô rách cổ họng cũng không có người cứu ngươi đâu!

Chu Nhất Tinh vui sướng, hắn cảm thấy toàn thân mình có lực lượng dùng không hết, màn sáng bên ngoài thân thể Bạch Tiểu Thuần chỉ còn một trượng, hắn dần dần không nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần, chỉ nhìn thấy là một đống giấy!

Vào thời khắc mấu chốt Chu Nhất Tinh hít thở dồn dập, thậm chí trong đầu đã nghĩ tới hình ảnh cuối cùng, hình ảnh đó chính là quả cầu sẽ tan vỡ, đám người giấy sẽ nhào xuống bao phủ Bạch Tiểu Thuần, kế tiếp là tiếng kêu la thảm thiết, Bạch Tiểu Thuần hình tâần câu diệt.

Sau đó hắn sẽ thừa cơ đục nước béo cò, nếu có cơ hội lấy di vật Bạch Tiểu Thuần, nếu không có cơ hội hắn sẽ vận dụng lân truyền tống cuối cùng, dựa vào đoạn ghi chép này có thể đi đổi Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ năm Thiên Thú Hồn, gom góp thành Ngũ Hành Thiên Thú Hồn!

Vào lúc Chu Nhất Tinh đắm chìm trong suy nghĩ, hắn kích động phấn chấn, quả cầu giấy của Bạch Tiểu Thuần tan vỡ, trong nháy mắt tan vỡ đôi mắt Chu Nhất Tinh mở to, hắn hưng phấn nhìn mọi việc.

Đột nhiên sau khi quả cầu tan vỡ lại có một đám phù lục bị ném đi như đậu hủ, hành động quá đột ngột, Chu Nhất Tinh không thể dự đoán được, trong chớp mắt hơn cả ngàn phù lục rơi vào trước mặt Chu Nhất Tinh.

Chu Nhất Tinh sững sờ, vô ý thức muốn ngăn cản nhưng phù lục tự động bộc phát, nó hóa thành màn sáng bao phủ Chu Nhất Tinh.

Màn sáng phù lục không có lực sát thương, mà là phòng hộ, trực tiếp bảo hộ Chu Nhất Tinh bên trong, cùng lúc đó người giấy chung quanh Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, chúng không thèm quan tâm Bạch Tiểu Thuần, trong mắt xuất hiện hào quang cuồng nhiệt và điên cuồng bay thẳng tới màn sáng bên ngoài thân thể Chu Nhất Tinh!

Những việc này nói chậm chạp nhưng trên thực tế từ khi màn sáng Bạch Tiểu Thuần tan vỡ cho tới lúc phù lục bao phủ Chu Nhất Tinh, tới khi đám người giấy bao phủ màn sáng mới, mọi việc chỉ diễn ra trong hai giây.

Sắc mặt Chu Nhất Tinh biến hóa, đầu óc hắn rung động mạnh, mọi việc diễn ra quá khác với hắn suy nghĩ, vào lúc này hắn muốn rút lui nhưng đã muộn, tốc độ dám người giấy quá nhanh, chúng chen chúc bao phủ màn sáng, Chu Nhất Tinh bị đám người giấy bao phủ.

- Bạch Tiểu Thuần!

Trong quả cầu giấy Chu Nhất Tinh kêu gào thê lương, hắn hối hận đến mức tận cùng, vào lúc này tâm thần hắn rung chuyển, thân thể run run.

- Vô sỉ, vô sỉ!!

- Bạch Tiểu Thuần, ngươi chết không yên lành!

Trong nháy mắt Chu Nhất Tinh biến thành quả cầu giấy, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt lui ra phía sau, lúc này quá mức nguy hiểm, cũng may có Chu Nhất Tinh thay thế mình, Bạch Tiểu Thuần không dám ham đại cung của Chu Nhất Tinh, hắn lui ra sau cực nhanh.

- So sánh với cây cung, cái mạng của ta quan trọng hơn, Chu Nhất Tinh này... Quả nhiên là phúc tinh của ta!

Bạch Tiểu Thuần quay đầu nhìn quả cầu giấy không ngừng thu nhỏ, hắn sợ đám người giấy đuổi theo, trong nháy mắt quay người chạy thật xa.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần đi xa, Chu Nhất Tinh đứng trong quả cầu giấy với ánh mắt biệt khuất, nội tâm gần như phát điên, hắn nhìn màn sáng chung quanh nhỏ dần...

Hắn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần là khắc tinh của mình, là khắc tinh chân chính... Vào lúc này hắn không suy nghĩ nhiều, nước mắt chảy dài trên mặt, hắn vận dụng truyền tống lần cuối cùng.

Oanh, hào quang bao phủ chung quanh, truyền tống mở ra, trong nháy mắt hào quang biến mất, thân ảnh hắn cũng không còn, hắn rời đi không lâu, màn sáng cũng bị đám người giấy thôn phệ không còn, đám người giấy vồ hụt cho nên bay chung quanh tìm kiếm, sau khi không tìm thấy bóng người nào liền tụ tập thành đàn rời đi.

Trong mê cung, tại một thông đạo khác có hào quang xuất hiện, thân ảnh Chu Nhất Tinh bước ra khỏi hào quang, hắn lập tức phun máu tươi, không chỉ một ngụm, mà là phun mấy ngụm máu liên tiếp, hắn vịn tường, sắc mặt tái nhợt.

Vết ngấn trên mi tâm của hắn ảm đạm, theo thời gian dần qua đã hóa thành tro tàn.

- Vết ngấn không còn...

Chu Nhất Tinh bi phẫn, hắn nhớ lại những lúc gặp Bạch Tiểu Thuần liền có cảm giác gặp phải khắc tinh, nước mắt chảy đầy mặt.

- Ta không giết hắn, ta... Ta chỉ cầu đời này không gặp lại hắn!!

Chu Nhất Tinh cắn răng rống to, gương mặt hắn già nua không ít.

Thân thể đả kích, tâm linh bị thương, Chu Nhất Tinh bắt đầu hoài nghi nhân sinh của mình...

Có người bi phẫn có người cao hứng, bi phẫn nhất chính là Chu Nhất Tinh, Bạch Tiểu Thuần rất cao hứng, hắn có cảm giác sống sót sau tai nạn, càng có cảm giác bảo trụ mạng nhỏ của mình.

Vừa nghĩ tới Chu Nhất Tinh nham hiểm, Bạch Tiểu Thuần cũng không tức giận, hắn cảm thấy Chu Nhất Tinh quá tốt với mình, hắn không có gì phải phan nàn.

Vì cứu chính mình đã xả thân vì nghĩa.

- Bỏ đi bỏ đi, Chu huynh, chúng ta hữu duyên, chắc ngươi không chết được, hi vọng chúng ta còn gặp lại lần sau.

---------------