[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 594: Khi dễ ngươi.. (Thượng)

- Ngươi lườm ai?

Lý Phong tức giận hỏi.

- Lườm ngươi đấy!

Bạch Tiểu Thuần ương ngạnh, thầm nghĩ nếu so mắt, trên đời này mình không sợ kẻ nào! Nghĩ tới đây nội tâm của hắn tự ngạo, ánh mắt tỏa sáng nhìn sang.

Hai hồn tu Hắc Sơn bộ càng xoắn xuýt, nhìn Lý Phong, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần, nội tâm hai người thở dài, không dám lên tiếng, việc hôm nay đã không phải bọn họ có thể quyết định, dù sao mặc kệ cuối cùng giao dịch với ai, chỉ cần có thể hoàn thành thỉnh cầu của bọn họ là được.

Lại qua mấy hô hấp, Lý Phong cười to, nụ cười lạnh như băng, ý khinh thường trong mắt hắn vô cùng rõ ràng, hắn chẳng muốn nói nhiều với Bạch Tiểu Thuần làm cái gì, hắn nâng tay phải lên, trong tay hắn xuất hiện một đám... Thập sắc hỏa!!

Thập sắc hỏa vừa xuất hiện đã làm thiên địa biến hóa, hoàng hôn u ám bị xua tan không ít, thổ dân Hắc Sơn bộ nhìn thấy thập sắc hỏa liền rung động, tâm thần không yên.

- Thập sắc hỏa!!

- Trời ạ, hắn là... Hắn là Luyện Hồn Sư tam phẩm đỉnh phong!

Những thổ dân này run rẩy quỳ xuống.

Chẳng những các thổ dân hoảng sợ, ngay cả hai hồn tu trung niên của Hắc Sơn bộ cũng sợ hãi, sắc mặt đại biến, lập tức tiến lên bái kiến, nội tâm rung động đến mức tận cùng.

- Tam phẩm đỉnh phong ah, Luyện Hồn Sư như vậy không gặp nhiều, chỉ kém nửa bước là có thể tiến vào Hoàng phẩm!

- Luyện Hồn Sư như vậy đồng ý luyện dược cho chúng ta, đây là tạo hóa của Hắc Sơn bộ!

- Lý Phong này lại là tam phẩm đỉnh phong! Hảo hảo hảo, như vậy có việc đáng xem rồi!

Chu Nhất Tinh hưng phấn đứng bên cạnh, tràn đầy hả hê và chờ mong, hắn rất hi vọng Lý Phong trên không trung có thể đánh chết họ Bạch, kể từ đó nói không chừng mình được tự do.

- Mau đánh, đánh chết một ít một!

Lúc thấy mọi người như thế, nội tâm Lý Phong vô cùng đắc ý, trên thực tế hắn cũng mới luyện ra thập sắc hỏa, nội tâm cũng rất phấn chấn, vừa xuất thập sắc hỏa ra bát phương đến bái, hắn vô cùng hưởng thụ cảm giác này, ánh mắt của hắn đầy xem thường nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, lại hừ lạnh một tiếng.

- Cút!

Lý Phong có tự tin này, hắn cũng nhìn ra tu vi Bạch Tiểu Thuần không tầm thường, hắn không thèm để ý, bản thân thập sắc hỏa ẩn chứa lực lượng đủ giúp hắn bỏ qua quá nhiều người.

Thân là Luyện Hồn Sư, thủ đoạn đấu pháp chính là đấu hỏa diễm, hắn tin tưởng chỉ cần phẩm cấp Luyện Hồn Sư của đối phương không bằng mình, cho dù tu vi không kém mình thì người hắn chính là hắn.

Hắn dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn Bạch Tiểu Thuần, Lý Phong cười lạnh, hắn tin tưởng chỉ cần là người tự hiểu lấy mình, đối phương tuyệt đối không dám trêu chọc mình.

Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, hắn nhìn Trương Lý Phong đang khoe khoang, lại nghe đám thổ dân không ngừng bàn tán, hắn cảm giác đối phương quá rêu rao, trực tiếp xuất thập sắc hỏa ra áp chế mình.

- Tu vi Lý Phong là Kết Đan nhưng tính cách quá rêu rao xốc nổi, tu sĩ đời ta chỉ chú ý nội liễm hàm súc, không thể quá cao điệu như vậy, cho dù cao điệu cũng không thể thô tục.

Bạch Tiểu Thuần âm thầm lắc đầu, cảm thấy Lý Phong này kém mình quá xa.

Hắn suy nghĩ có nên một tát đánh chết đối phương không, hay là dùng hành động đánh tan ngạo khí của Lý Phong?

Hắn đang lo lắng, hai hồn tu trung niên lại cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần, đây là cách uyển chuyển muốn Bạch Tiểu Thuần trả trữ hồn tháp, dù sao bọn họ nhìn ra Bạch Tiểu Thuần chỉ là có thể Luyện Hồn Sư tam phẩm luyện chế thất săc hỏa, mà Lý Phong lại có thể luyện chế ra thập sắc hỏa, sau khi so sánh đã phân cao thấp.

Mặc dù lúc này không đưa ra yêu cầu, hai người cũng dùng hạnh động uyển chuyển một chút, dù sao bọn họ cũng không muốn đắc tội Bạch Tiểu Thuần.

Nhìn thấy hai người như vậy, Bạch Tiểu Thuần không quan tâm, hết lần này tới lần khác Chu Nhất Tinh lại ho khan một tiếng, hắn đến bê cạnh Bạch Tiểu Thuần thấp giọng nói.

- Người này không dễ chọc, đại nhân, nếu không chúng ta buông tha đi...

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, nội tâm không vui, hắn cảm giác mình rất cần thứ này, hơn nữa hắn còn muốn Lý Phong và những người ở nơi đây hiểu rõ cái gì mới gọi là náo động!

- Ta hận nhất người khác khoe khoang trước mặt ta!

Bạch Tiểu Thuần hất càm lên, trong mắt mang theo ý bế nghễ, hắn nâng tay phai cầm một đóa hỏa diễm.

Hỏa diễm này là thất sắc hỏa!

Vào lúc thất sắc hỏa xuất hiện, dám thổ dân chung quanh dùng ánh mắt cổ quái nhìn sang, hai hồn tu Hắc Sơn bộ cũng như thế, Lý Phong đứng giữa không trung lộ ra nụ cười lạnh.

- Không biết tự lượng sức mình.

Lý Phong hất càm lên, ngạo nghễ nói một câu.

- Lý Phong, trong Man Hoang này, ngươi gặp được bất cứ Luyện Hồn Sư nào cũng không nên nói năm chữ không tự lượng sức mình.

Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, lúc hắn nói câu này liền bộc phát bộ dạng cao thâm khó lường, Bạch Tiểu Thuần phối hợp với quần áo phất phơ bày ra khí chất phiêu dật xuất trần.

Giọng nói của hắn ẩn chứa tang thương cao quý vang vọng hư vô, giống như cảm khái, lại giống hồi ức tuổi trẻ, những lời này lập tức hấp dẫn mọi người chú ý, mọi người rung động khi nhìn Bạch Tiểu Thuần.

- Bởi vì ngươi vĩnh viễn không biết, người trước mặt ngươi là tồn tại vĩ đại cỡ nào.

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn nói xong liền vung tay lên, lập tức bắt một đám oan hồn trong trữ hồn tháp ra ngoài.

Lúc oan hồn vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần rất tùy ý phất tay quét ngang thất sắc hỏa, chỉ một cái vung tay sau đó buông ra, thất sắc hỏa hình thành biển lửa lan ra chung quanh, bao phủ đám oan hồn vào bên trong.

Tất cả diễn ra cực nhanh, trong chớp mắt nắm tay phải Bạch Tiểu Thuần xiết chặc, biển lửa co rút lại cực nhanh, sau khi Bạch Tiểu Thuần mở lòng bàn tay ra đã biến thành một đóa hỏa diễm mới, đó là một đóa bát sắc hỏa!

Đúng thế! Bát sắc hỏa!

Cảnh tượng này làm đám thổ dân chung quanh ngạc nhiên.

- Bát sắc hỏa! Đây... Đây là luyện hỏa sao?

- Phất tay, thất sắc thành bát sắc, này... Này...

Đám thổ dân chung quanh sững sờ, hai tên hồn tu trung niên cũng rung động, bọn họ đã nhìn thấy Luyện Hồn Sư luyện hỏa, chưa từng gặp qua ai luyện hỏa hời hợt như Bạch Tiểu Thuần, động tác như hành vân lưu thủy, phất tay một cái thất sắc hỏa biến thành bát sắc hỏa.

Chẳng những bọn họ sửng sốt, Lý Phong đứng giữa không trung cũng thế, cho dù hắn luyện chế bát sắc hỏa cũng không nhẹ nhàng như vậy, vào lúc này hắn ẩn ẩn cảm thấy không ổn, hắn vẫn nhịn xuống sau đó cười nói:

- Thành thạo mà thôi, chắc hẳn ngươi đắm chìm luyện chế bát sắc hỏa lâu năm, thì tính sao, ở trước mặt ta ngươi chưa đủ tư cách.

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn Lý Phong, ánh mắt hắn vô cùng bình tĩnh, lập tức đáp trả:

- Bát sắc hỏa như không đủ, cửu sắc hỏa thì sao?

Bạch Tiểu Thuần lại cầm bát sắc hỏa, bát sắc hỏa hóa thành biển lửa, oan hồn trong trữ hồn tháp bay ra sau đó dung nhập vào trong biển lửa.

Nhìn như hoàn thành trong nháy mắt nhưng quá trình cắn nuốt lại có quy luật, không có sai lầm chút nào, tay phải Bạch Tiểu Thuần nắm chặc, biển lửa co rút lại và ngưng tụ trong lòng bàn tay Bạch Tiểu Thuần, lúc này ánh mắt mọi người tập trung vào tay hắn.

---------------