[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 624: Thiên Nhân Hồn (Hạ)

- Nếu hiện tại ta tiến lên.

Bạch Tiểu Thuần kích động, sau khi nhìn kỹ liền bỏ qua suy nghĩ này, có lẽ người khác nhìn không ra, hắn dùng Thông Thiên pháp nhãn quan sát được chung quanh đỉnh núi tồn tại cấm chế.

Cấm chế này mang theo huyết khí, cần máu của người Bạch gia tộc phá vỡ, nếu dùng biện pháp khác, độ khó khi phá không nhỏ, người có nồng độ huyết mạch cao sẽ mở cấm chế càng nhanh.

- Một khi ta động thủ thời gian gấp gáp, biện pháp tốt nhất chính là chờ có người phá vỡ cấm chế, sau khi bắt được Thiên Nhân Hồn, ta sẽ tiến lên cướp đoạt.

Lúc Bạch Tiểu Thuần quan sát, chung quanh xuất hiện tiếng hít thở dồn dập, có mấy trăm người tham gia tiến vào tổ địa, ánh mắt bọn họ bị hào quang bảo vật trên ngọn núi hấp dẫn ánh mắt.

Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ, hắn nhìn chung quanh, lại thấy tổ địa đã đóng kín, muốn mở ra lần nữa, trừ phi sử dụng Thiên Nhân Hồn làm dẫn, nếu không muốn mở ra từ bên ngoài cần không ít thời gian, như vậy hắn càng nắm chắc.

- Không khác những gì ta suy nghĩ... Đây là trời giúp ta!

Bạch Tiểu Thuần kích động không nhỏ, ánh mắt đảo qua chung quanh.

- Trước khi ta vào tổ địa đã tìm hiểu tin tức, ta đoán tộc nhân bên ngoài cũng nhìn thấy hình ảnh trong đây. Như vậy cũng tốt, ta ra tay sẽ bị người khác phát hiện ra, như vậy dứt khoát càng làm xinh đẹp hơn một chút!

Bạch Tiểu Thuần hạ quyết tâm, đột nhiên hắn phát hiện Bạch Tề đứng cách đó không xa, hắn dẫn theo hơn mười người nhìn chằm chằm về phía mình.

Đến nơi đây, mặc dù Bạch Tiểu Thuần có không ít băn khoăn nhưng cũng là thời điểm không cần kiêng nể gì, nếu Bạch Tề đã dám trừng mình, Bạch Tiểu Thuần không thê co đầu rụt cổ, hắn cũng trừng lại đối phương.

Ánh mắt Bạch Tề xuất hiện hàn quang sáng ngời, bộ dạng không khống chế nổi, muốn lập tức diệt sát Bạch Tiểu Thuần, đột nhiên có đồng bạn bên cạnh hắn cúi đầu nói nhỏ bên tai, lúc này Bạch Tề mới nhịn xuống và cười lạnh.

- Đúng vậy, lấy Thiên Nhân Hồn trọng yếu nhất, đến lúc đó Thiên Nhân Hồn trong tay, ta nắm giữ phương pháp rời khỏi nơi này, không sợ Bạch Hạo đào tẩu, hôm nay hắn đã đi vào trong này, hắn tuyệt đối không thể rời khỏi đây.

Bạch Tề hít sâu một hơi, hắn hiểu mục đích của mình là gì, hắn không muốn làm phức tạp khi chưa chiếm được Thiên Nhân Hồn, hắn quay người dẫn theo người của mình đi lên cao.

Đồng thời các tộc nhân khác có đi một mình, có tốp năm tốp ba tiến lên ngọn núi.

Lập tức Bạch Tề chủ động thu hồi ánh mắt, Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, thầm nghĩ mình lớn như vậy nhưng chưa bao giờ thua trong lúc trừng mắt.

- Trừng nhiều người như vậy làm gì...

Lúc hắn ngạo nghễ muốn tiến lên ngọn núi cao, đột nhiên sau lưng hắn có giọng con gái vang lên.

- Bạch Hạo... Núi này tồn tại uy áp, không nói khó lên, một ít khu vực tồn tại nguy hiểm, mặc dù nguy này không phải lớn với mọi người, nhưng với tu vi... Trúc Cơ sơ kỳ lời nói, vẫn có nguy hiểm.

- Ta chỉ đi một mình cũng có chút khó khăn, ngươi nguyện ý đi chung với ta hay không?

Người nói chuyện là ngũ tiểu thư, đôi mắt của nàng mang theo hào quang nhu hòa, nàng nhỏ giọng nói với Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần dừng bước quay đầu nhìn sang ngũ tiểu thư, chẳng những nàng từng giải vây cho hắn lúc vừa vào Bạch gia, lúc tế tổ hôm qua cũng rất ôn hòa với hắn, hiện tại còn muốn chiếu cố mình, trong lời nói còn chiếu cố tự tôn của hắn, nói chuyện rất uyển chuyển giống như đang cần người giúp đỡ.

Bạch Tiểu Thuần do dự một lúc, hắn biết rõ đối phương có hảo ý, chuyện hắn làm không tiện mang theo người khác, vào lúc đang do dự, đột nhiên hắn nghe Bạch Lôi cười hào sảng đi tới gần.

- Ngũ muội thật chiếu cố Bạch Hạo, cũng phải, ta cũng gia nhập vào, Bạch Hạo, ba người chúng ta cùng đi đi.

Bạch Lôi cười ha ha, cất bước đi tới, ánh mắt chân thành giống như muốn kết giao với Bạch Hạo.

- Tam ca có thể đi cùng tiểu muội một chuyến thật tốt, mục tiêu của tam ca không phải Thiên Nhân Hồn sao?

Ngũ tiểu thư nghe vậy cười cười, nàng vốn xinh đẹp, hiện tại cười lên như trăm hoa đua nở, có phong vị khác lạ.

- Không nói Thiên Nhân Hồn, chúng ta chỉ là vật phụ gia mà thôi.

Bạch Lôi thở dài, hắn có phần không cam lòng, cũng rất phiền muộn, đêm hôm qua hắn còn hào hứng bừng bừng, sáng hôm nay hắn nghe lão tổ trong mạch hắn khuyên bảo, biết rõ Thiên Nhân Hồn đã được cấp cho Bạch Tề, Bạch Tề tiến vào Nguyên Anh sẽ luyện linh Nguyên Anh bản thân, do đó sẽ tham gia tranh đoạt tư cách người thừa kế Minh Hoàng.

Mặc dù việc này đã được quyết định nhưng tồn tại nguy cơ sinh tử, luyện linh năm lần, không ai dám cam đoan mình sẽ sống sót, Bạch Tề nguyện ý, Bạch Lôi hắn không muốn như thế, mặc dù không phục nhưng hắn chỉ có thể cười khổ mà thôi.

Trong tộc cũng tiến hành bồi thường tổn thất cho hắn mới làm hắn cân đối một ít.

Lúc hai người lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần cũng không thể cự tuyệt, tuy hắn hiểu ý định của ngũ tiểu thư, có lẽ nàng cũng đồng tình với Bạch Hạo, còn Bạch Lôi tham gia vào, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn sang, hắn biết người này muốn tiếp xúc mình là muốn lợi dụng mình châm ngòi mâu thuẫn với Bạch Tề.

- Cũng được, Bạch Tề muốn đạt được Thiên Nhân Hồn cần thời gian không ngắn, ta cũng nên hồi báo hảo ý của ngũ tiểu thư một chút.

Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ sau đó có quyết định rõ ràng.

Ba người một đườn tới gần ngọn núi, khi tới gần uy áp từ ngọn núi rất mạnh, uy áp này đè ép tu sĩ Trúc Cơ không nhỏ, chỉ có Kết Đan mới có thể bỏ qua.

Vị trí đỉnh núi có uy áp mạnh nhất Bạch Tiểu Thuần tính ra chỉ có thực lực Kết Đan hậu kỳ mới có thể bước lên đỉnh núi.

Bởi vì cân nhắc có Bạch Tiểu Thuần ở đây, Ngũ tiểu thư dùng tu vi đi lên phía trước ngăn cản uy áp, Bạch Tiểu Thuần nhìn vào trong mắt, nội tâm cảm động, hắn dứt khoát hường thụ cảm giác này.

Không bao lâu, ba người bọn họ bước tới gần ngọn núi cao, từ rất nhiều con đường tiến vào ngọn núi, tùy tiện tìm một đường núi và bước lên cao, uy áp ngọn núi bộc phát càng mạnh các tộc nhân Trúc Cơ khác đổ mồ hôi như mưa, bọn họ chậm chạp leo lên không nói, còn phải thừa nhận cấm chế cho nên bước đi rất chậm.

Bạch Tiểu Thuần nhờ Ngũ tiểu thư dẫn đường nên áp lực của hắn nhỏ hơn rất nhiều, cho dù không có Ngũ tiểu thư, Bạch Tiểu Thuần không quan tâm chút uy áp này, trong cảm nhận của hắn uy áp chỉ là một cọng lông mà thôi, đừng nói vị trí chân núi, Bạch Tiểu Thuần không quan tâm uy áp trên đỉnh núi.

Bởi vì Ngũ tiểu thư có hảo ý, Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể giả vờ ra bộ dạng không phải đặc biệt nhẹ nhõm, bộ dạng hơi có áp lực nhưng nội tâm lại rất đau khổ.

---------------