[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 867: Nhạn quá bạt mao (Thượng)

Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một phen rồi hạ quyết tâm. Lúc này mới khoanh chân ngồi xuống thôi diễn các bước điều chế mười tám màu lửa.

Một đêm lặng lẽ trôi qua.

Cách điều chế mười tám màu lửa cực kỳ phức tạp nhưng nguyên lý của nó cũng tương tự với cách Bạch Tiều Thuần điều chế ra một tia lửa mười tám sắc hồi bị lâm vào cảnh giới Dung Hỏa. Có thể nói phương pháp hoàn thiện này lấy nền tảng từ lần thử nghiệm đó.

Sau khi diễn luyện cả một đêm, trong đầu Bạch Tiểu Thuần đã nắm chắc hơn một chút. Vừa nghĩ đến chuyện mình sắp thành địa phẩm luyện hồn sư là tim hắn lại rộn lên.

- Bất quá, muốn chính thức luyện chế ra còn phải luyện tập nhiều mới được...

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn sắc trời, Triệu Hùng Lâm kia còn thiếu nợ mình một Thiên Nhân hồn, phải đi lấy mới được.

Hắn thu hồi cốt giản, đứng lên vặn người mấy cái rồi hào hứng đi đòi nợ.

***

Triệu Hùng Lâm, gia gia ngươi đến rồi!

Khi Bạch Tiểu Thuần đang vui tươi đắc ý thì Cự Quỷ Vương đã ra một quyết định.

Ngày đó, khi Hồng Trần Nữ báo cáo hết thảy những điều xảy ra ở đại điển tế tổ, ánh măt Cự Quỷ Vương sáng lên

- Nhân tài! Con mắt ta không nhìn lầm Bạch Hạo này. Kẻ này sâu không thể lường, đứa con rể quý như vậy, mặc kệ hắn có lai lịch gì ta cũng đã nhắm hắn rồi"

- Bất quá Mạch Nhi tính tình nóng nảy...Hai bọn chúng cứ như vậy thì khó mà tiến thêm một bước. Trước mắt cũng không nên để bọn chúng tiếp xúc với nhau nhiều"

Cự Quỷ Vương trầm tư một hồi, ánh mắt bỗng lộ ra vẻ kỳ dị. Hắn ho một cái rồi truyền âm cho Hồng Trần Nữ.

- Mạch Nhi, vi phụ có một môn công pháp. Con chỉ cần bế quan tiềm tu thì có bảy thành khả năng sẽ đột phá lên Thiên Nhân trung kỳ"

(*) Nhạn quá bạt mao - Nhổ lông chim nhạn bay qua. Đây là nói về tính tình một người. Chim nhạn bay ngang mà còn tính chuyện nhổ lông thì phàm việc gì có lợi, họ quyết chẳng bỏ qua.

Dù rằng Cự Quỷ Vương đã rào trước đón sau nhưng những lời đó vẫn khiến Hồng Trần Nữ kinh ngạc thấy có gì đó không đúng. Sau khi nhận được công pháp, nàng cẩn thận xem kỹ nhưng cũng chẳng phát hiện chỗ nào đáng ngờ. Dù gì thì Cự Quỷ Vương cũng là cha nàng, không thể tính chuyện hại nàng nhưng Hồng Trần Nữ vẫn ẩn ẩn cảm thấy có gì đó không đúng.

Sau khi nghiên cứu công pháp hồi lâu, Hồng Trần Nữ không lo nghĩ nhiều nữa mà bắt đầu bế quan tiềm tu. Nàng vội vàng muốn đột phá tu vi cũng một phần là do một trận chiến với Bạch Tiểu Thuần lúc trước đã khiến này khác bất mãn với tu vi của chính bản thân.

- Con gái ngoan, cũng không phải là vi phụ gài ngươi đâu a. Công pháp này không có gì nguy hại cả, chỉ là sau khi tu luyện, thời gian đầu lúc xuất quan, tâm trí ngươi sẽ kém minh mẫn, tư duy không trôi chảy, rất dễ nghe lời, ít nhiều có thể xem như bị tẩy não... Ta hết cách rồi, cũng chỉ vì ngươi quá thông minh... Nếu mọi sự cứ tiếp tục thế này thì chuyện giữa ngươi và Bạch Hạo làm sao có tiến triển được.

Cự Quỷ Vương có chút chột dạ nhưng nghĩ lại mình dụng tâm cũng chỉ vì hài tử nên liền tự thấy mình là một người cha tốt.

Thấy bước đầu tiên của kế hoạch mình đã thực hiện được, Cự Quỷ Vương hưng phấn, nhân lúc Hồng Trần Nữ đã bế quan, liền gọi những thân vệ của nàng đến dặn dò, bảo họ phải thông báo cho mình ngay lập tức một khi nàng xuất quan. Nghe lời nói nghiêm nghị của Cự Quỷ Vương, các thân vệ vội vàng lĩnh mệnh tuân theo.

Làm xong những chuyện này, Cự Quỷ Vương thở sâu.

- Có được hay không, còn phải xem cơ duyên, nếu bọn chúng không có cơ duyên thì tất cả sắp xếp cũng đều vô dụng.

-------

Triệu gia ở khu mười chín, bằng vào thân phận Thiên Hầu của Triệu Hùng Lâm, phạm vi của Triệu gia cũng không kém gì Lý gia Trần gia. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, có thể thấy từng tòa kiến trúc san sát nhau, không hề tinh mỹ mà lại thô to trông rất nổi bật. Nhất là, ở hai bên quảng trường của Triệu gia có hai pho tượng thú cao đến vài chục trượng dựng thẳng đứng ở, toàn thân tượng trắng noãn, dù rằng không phải được tạo tác từ linh thạch nhưng cũng là từ một tài liệu luyện khí hiếm gặp đắp nặn thành. Trông rất bất phàm.

Đứng sừng sững giữa hai bức tượng chính là Thiên Hầu tháp của Triệu gia. Từ tháp tràn ra chấn động khiến người khác dù ở khoảng cách rất xa cũng có thể cảm nhận được từng trận uy áp của Triệu gia, cơ hồ nhưng không chỗ nào không có.

Giờ phút này, bên trong Triệu gia bên, tất cả con cháu của gia tộc đều đang ở diễn võ trường thí luyện với nhau. Triệu Đông Sơn, với tư cách là con trưởng của Triệu gia, đang khoanh chân ngồi ở vị trí chủ tọa. Tiếng là đang khảo thí các tộc nhân nhưng trên thực tế thì hắn lại không thể tập trung, hai chân mày cứ châu lại.

Thỉnh thoảng, hắn lại ngẩng đầu lên ngóng nhìn về bầu trời xa xa, trong lòng liên tục thở dài. Nhớ lại bộ dạng đầy tức giận của phụ thân khi trở về ngày hôm qua, Triệu Đông sơn lại phát sầu. Hắn biết hôm qua trong hoàng cung đã xảy ra khá nhiều chuyện, những chuyện đó khiến hắn âm thầm phiền muộn, lại càng thêm căm hận Bạch Tiểu Thuần.

- Thật quá đáng mà! Quăng cho Triệu gia ta một Trúc Cơ hồn, rồi lại muốn đòi một Thiên Nhân hồn. Chuyện này còn ác liệt hơn so với việc cướp trắng trợn.

Triệu Đông Sơn hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng trong cũng chẳng biết phải làm gì. Tối qua, Triệu Hùng Lâm quẳng cho hắn một Thiên Nhân hồn, sau khi nói rõ mọi chuyện thì mặt mày hầm hầm đóng cửa bế quan.

- Cha a, ta hiểu chuyện này rất mất mặt...

Toàn bộ Triệu gia hắn chỉ có mỗi Thiên Nhân hồn này thôi, đây cũng là nhờ mối giao hảo với Trần Hảo Tùng mà được Thiên công Trần Hảo Tùng tặng cho. Bây giờ lại phải xuất ra... Chuyện này càng khiến Triệu Đông Sơn cảm thấy bị ép bức mãnh liệt. Đang lúc hắn thấy vô cùng bất đắc dĩ thì trên bầu trời phía xa bỗng truyền đến một tiếng thét, thanh thế không nhỏ.

Triệu Đông Sơn nghe được thì nheo mắt, trong lòng liền trầm xuống. Khi hắn ngẩng lên nhìn thì thấy nơi chân trời có mấy ngàn vệt cầu vồng mang theo sát khí kinh thiên động địa, đang vụt tới như gió bay điện chớp.

- Tên Bạch Hạo vô sỉ này, tới cướp hồn mà còn phô trương như thế!

Trong lòng Triệu Đông Sơn chửi bới liên tục, sắc mặt muốn đen lại, hầm hầm nhìn thân ảnh đang dẫn đầu.

Đó chính là Bạch Tiểu Thuần đang diễu võ dương oai. Tốc độ hắn cực nhanh, chớp mắt đã đứng giữa không trung phía trên Triệu gia. Tay áo hắn hất lên, thanh âm đắc ý vang vọng toàn bộ Triệu gia.

- Thiên Hầu Triệu lão ca, vô cùng cảm tạ ngươi ngày hôm qua đã thay ta bảo quản Thiên Nhân hồn của ta. Hôm nay ta tới lấy đây, giao Thiên Nhân hồn cho ta đi.