[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 935: Nhạc phụ cứu ta! (Hạ)

Bạch Tiểu Thuần hét lên một tiếng. Chứng kiến một gương mặt chỉ cần há miệng đã đủ để che khuất trời đất, lúc này lại đang cắn về phía hắn, Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng lui lại, tóm lấy Hồng Trần Nữ đang hôn mê, trước khi Thiên Chu bị cắn nuốt liền lao ra khỏi đó.

Từ xa nhìn lại, nếu so sánh với gương mặt khổng lồ kia thì Thiên Chu thật nhỏ bé vô cùng, dường như chỉ ngang với một miếng bánh ngọt thật ngon miệng. Chỉ trong chốc lát, con thuyền đã bị nó nuốt vào, thậm chí còn có tiếng răng rắc vang lên. Hiển nhiên là gương mặt kia đang nhai nuốt nó!

Mà Bạch Tiểu Thuần mang theo Hồng Trần Nữ nhanh chóng bay ra, liều mạng chạy trốn.

- Tiểu ca ca, ngươi tại sao cứ nghịch ngợm như vậy chứ, đừng chơi bịt mắt bắt dê nữa nào...

Công Tôn Uyển Nhi che miệng cười, có điều âm thanh đó rơi vào tai Bạch Tiểu Thuần lại làm toàn thân hắn nổi da gà. Bạch Tiểu Thuần đang định tăng tốc, thế nhưng gương mặt khổng lồ kia sau khi nuốt Thiên Chu vào, lại bành trướng ra lần nữa, lập tức biến lớn ra vạn trượng!

Vạn trượng nói thì đơn giản chứ trên thực tế thì thật kinh thiên động địa, khi nhìn lại thì gương mặt này dường như đã hoàn toàn thế chỗ cho thiên địa, che khuất vạn vật, lúc này nó há cái miệng sâu hoắm, lại hướng về Bạch Tiểu Thuần ngoạm một lần nữa.

Thậm chí khi nó mở miệng, lập tức có một lực hút kinh khủng từ trong đó truyền ra, khiến cho hư vô xung quanh vặn vẹo, thậm chí những dãy núi trên mặt đất cũng lung lanh, dường như sắp bị bứt ra!

Thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng ngừng lại một chút, hiện tại dù có tăng tốc đến thế nào thì hắn cũng không thể nào bay nhanh được dưới lực hút này, trong khi đó thì gương mặt cự đại kia lại đang nhanh chóng bay đến.

Bạch Tiểu Thuần thật sự muốn khóc lên một tiếng lớn, nhất là gương mặt kia lại chính là gương mặt của chính mình, nhìn chẳng khác nào mình đang ăn chính bản thân vậy, tâm can hắn không ngừng run rẩy.

- Khinh người quá đáng!

Bạch Tiểu Thuần thấy được mình không thể chạy trốn được, cặp mắt đỏ ngàu, vốn đang ôm lấy Hồng Trần Nữ đang hôn mê, bỗng quay người lại, hét lớn một tiếng. Hắn thực sự đã bị dồn vào đường cùng, dưới nguy cơ sinh tử mãnh liệt như thế này không thể chần chờ hay trông đợi vào may mắn được, hiện tại mà không chơi liều cái mạng thì cái mạng hắn sẽ có kẻ khác cầm đi chơi.

- Công Tôn Uyển Nhi, ngươi thực sự cho rằng Bạch gia gia ta sợ ngươi sao!

Bạch Tiểu Thuần rống to lên, thân hình tuy còn chút run rẩy thế nhưng có một ý chí lăng lệ thiết huyết từ trên người hắn mạnh mẽ bộc phát. Lực Cốt Cảnh trong Bất Tử Cốt làm cho xương cốt toàn thân vô cùng cứng rắn, lúc này hắn cũng đồng thời vận chuyển toàn lực sức mạnh thân thể và tu vi Nguyên Anh hậu kì. Ngay lập tức, nhật nguyệt vô quang, thiên địa thất sắc, gió nổi mây vần, đất bay cát chạy, mặc dù còn chưa lên Thiên Nhân nhưng hiện tại khí thế của hắn thậm chí đã ảnh hưởng đến ý chí thiên địa nơi đây.

Cùng lúc đó, tay phải hắn nắm chặt lại, lập tức một vòng xoáy đen hình thành ngay trước quả đấm này, hút lấy toàn bộ khí tức của hắn. Ngay sau đó, ở sau lưng Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên có một Đế ảnh giáng xuống.

Những tiếng ầm ầm vang lên, thân ảnh kia giống như đội trời đạp đất, ngay khi y xuất hiện liền bạo phát ra ý chí tương đương với Thiên Nhân, dung nhập bầu trời, cải biến quy tắc thiên địa.

Mọi chuyện nói thì rất dài nhưng thực ra chỉ diễn ra trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần quay lại mà thôi.

Không hề do dự, Bạch Tiểu Thuần rống to lên, thân thể bay thật nhanh về phía gương mặt vạn trượng kia, tay phải giơ lên, trực tiếp đánh ra một quyền kinh thiên động địa, bài sơn đảo hải!

Bất Diệt Đế Quyền!

Lực lượng thân thể gấp đôi!

Ngay khi đó, Đế Ảnh phía sau hắn cũng đồng thời đánh ra một quyền, khí phách rung trời. Sức mạnh của cú đấm này quá lớn, làm cho Đế ảnh kia cũng phải mơ hồ, dường như phải đem tất cả dung nhập vào một quyền, sau đó hợp nhất với Bạch Tiểu Thuần đánh tới gương mặt vạn trượng kia.

Âm thanh đinh nhức óc vang lên, vọng khắp thiên địa bát phương, làm hư vô nổi lên gió lốc, không ngừng tàn phá bốn phía, làm mặt đất giống như có Địa Long chuyển mình, không ngừng sụp đổ.

Bạch Tiểu Thuần cũng phun ra máu tươi, thân thể bắn ngược lại mấy trăm trượng, không hề dừng lại, lợi dụng lực đẩy chạy trốn thật nhanh.

Mà gương mặt vạn trượng kia lúc này cũng xuất hiện vết nứt vỡ, ở dưới một quyền điên cuồng của Bạch Tiểu Thuần liền trực tiếp nổ tung giữa không trung, chia năm xe bảy!

Sau đó, những mảnh vỡ của gương mặt lại hóa thành khói đen, trong nháy mắt liền ngưng tụ thành

gương mặt Bạch Tiểu Thuần!

Đôi mắt nàng lóe ra u mang kì dị, khóe miệng nhếch lên, nở nụ cười.

- Quả nhiên ta không lầm, trên người ngươi đích thực là có dấu vết của lão già kia...

Công Tôn Uyển Nhi cười một tiếng, đang định truy kích, Bạch Tiểu Thuần ở đó thấy vậy, sắc mặt liền tái nhợt, nội tâm lo lắng vô cùng.

Nhưng vào lúc này, Công Tôn Uyển Nhi bỗng nghiêm nghị lại, ngẩng đầu nhìn phía xa. Chỉ trong chốc lát đã có một thân ảnh từ phía xa chân trời, giống như xé rách hư vô mà đi tới, gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ.

- Kẻ nào dám động đến con gái yêu và hiền tế của bổn vương!

Chính là Cự Quỷ Vương!

Bạch Tiểu Thuần vừa nghe vậy liền mở to mắt, vô cùng mừng rỡ, lúc này, trong sự kích động hắn không nhịn được hô to một tiếng.

- Nhạc phụ cứu ta!

Người

Bầu trời như bị hai bàn tay vô hình trực tiếp xé rách ra. Khi tiếng gào thét vang lên thì thân ảnh Cự Quỷ Vương cũng từ vết nứt đó xuất hiện!

Lão không phải chỉ đi một mình mà bên cạnh còn có Vô Thường Công, còn có Bạch gia lão tổ, Trần gia lão tổ đi cùng, hiển nhiên hai người này đều đã bị Cự Quỷ Vương thu phục.

Thậm chí phía sau bọn họ còn có sáu vị nửa bước Thiên Nhân, có thể nói đây chính là lực lượng nòng cốt của Cự Quỷ Thành, hiện tại đều đã mang ra. Không chỉ vậy, ở đằng sau nữa còn có một đại quân lên đến mấy vạn hồn tu!

Cự Quỷ Vương lúc trước muốn đi tìm kiếm Hồng Trần Nữ, tuy là Bán Thần nhưng dù sao chỉ là một người, vì thế lão cũng đồng thời an bài cho tướng lĩnh dưới quyền cùng đi tìm kiếm.

Mà lúc trước, vụ nổ mạnh từ chỗ Bạch Tiểu Thuần nơi đây cũng hấp dẫn sự chú ý của lão, thế nên lão mới nhanh chóng đuổi tới. Mà Cự Quỷ Vương vốn tính cẩn thận, dù tự thấy chỉ một mình mình là đủ nhưng vẫn sử dụng thần thông triệu tập những kẻ dưới trướng kia tới bên mình!