[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 937: Nàng không phải Bạch Tiểu Thuần (Thượng)

- Người Thiên Ngoại! Hơn nữa nàng còn nói bản thể gì nữa...

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, hắn đang có một suy đoán lớn mật, tiểu cô nương này chính xác là đến từ Thiên Ngoại, mà nàng cũng không phải bản thể, chỉ là phân hồn của một siêu cấp cường giả ở đó mà thôi!

Suy đoán này làm cho chính Bạch Tiểu Thuần cũng phải giật mình. Lúc này hắn đã hiểu rõ, lúc trước Công Tôn Uyển Nhi giao đấu với mình và Hồng Trần Nữ, thực ra không hề dùng toàn lực, nàng chẳng qua chỉ là đang câu cá mà thôi!

Vừa nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần không khỏi chấn động, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, dường như hắn muốn xem xem Thiên Ngoại kia rốt cục là có cái gì... Cũng ngay lúc này Cự Quỷ Vương hai tay bỗng nâng lên, hất thật mạnh về bốn phía.

- Tất cả tản ra! Không được tới gần nơi đây!

Cự Quỷ Vương vừa nói, lập tức từ tay lão lập tức có một cơn gió lốc ầm ầm khuếch tán ra, đẩy tất cả mọi người lui ra thật xa. Về phần Bạch Tiểu Thuần lại càng được chiếu cố, bị đẩy ra xa hơn.

Ngay sau đó, Cự Quỷ Vương sắc mặt trở nên nghiêm trọng chưa từng có, lão nâng chân phải lên, đạp mạnh một cước xuống mặt đất, lập tức cả mặt đất liền nổ mạnh một tiếng. Trong tiếng ầm ầm vang vọng cả trởi đất, thân thể Cự Quỷ Vương bỗng bành trướng ra, lúc trước chỉ bằng một người bình thường, trong nháy mắt liền biến lớn ra, mười trượng, trăm trượng, ngàn trượng... Cuối cùng đạt đến năm ngàn trượng!

Sau khi thân thể đạt tới trình độ này, lão như đã hóa thân thành một gã khổng lồ, thậm chí ở bên ngoài thân hình lão còn có một vòng xoáy xuất hiện cắn nuốt hết thảy thiên địa lực lượng!

Đồng thời khuôn mặt lão cũng biến thành màu xanh, răng nanh duỗi dài ra, đỉnh đầu mọc ra một cặp sừng cong cong, ngay đến da dẻ toàn thân cũng thành xanh lè. Lúc này nhìn lão không khác gì phong tượng Cự Quỷ bên trong thành kia rồi.

Mà khí thế cả lão cũng vào lúc này không ngừng bộc phát, làm cho trời xanh run rẩy, mặt đất nổ vang, thậm chí còn có vô số tia sét chạy loạn trên thân thể lão. Khí thế này dường như muốn đánh vỡ vùng thế giới này. Càng kinh khủng hơn, ngay lúc đạt tới đỉnh điểm, nó dường như đã chạm đến một giới hạn nào đó của thiên địa.

Bầu trời đột nhiên xuất hiện một phù văn cấm chế phức tạp đến cực điểm. Huyết sắc phù văn này to lớn vô cùng giống như đã bao phủ lấy trời xanh, tỏa ra một ý chí đầy tang thương cổ lão...

Dường như đó chính là tầng phòng hộ cuối cùng của thế giới này!

Cũng nhờ có nó mà thế giới này mới có thể kiên cố đến vậy!

Người

Ngay khi trên bầu trời xuất hiện phong ấn, Cự Quỷ Vương liền hét lớn một tiếng, tu vi toàn thân bộc phát đến cực hạn, lão thậm chí đã triển khai cả đòn sát thủ...

- Cự Quỷ, Diệt Thế!

Cự Quỷ Vương rống to, hai tay nhấc lên, lập tức ở giữa hai cánh tay khổng lồ của lão xuất hiện một mặt trời màu đen!

Mặt trời kia dường như ẩn chứa một lực lượng khủng bố có thể hủy diệt thiên địa. Lực lượng này, đừng nói tới Thiên Nhân, dù là Bán Thần cũng phải hít sâu một hơi, cảm thấy kinh tâm động phách.

Mà lúc này, Cự Quỷ Vương dường như đang liều mạng vậy, không hề để ý tới ảnh hưởng của một kích này tới thế giới nơi đây. Dường như với lão, nếu không tiêu diệt được kẻ địch đầy quỷ dị trước mắt này thì hậu quả còn đáng sợ hơn rất nhiều so với sự hủy diệt gây ra từ đòn sát thủ của bản thân!

Bạch Tiểu Thuần miệng lưỡi khô đắng, đáy lòng không ngừng chấn động. Thần thông này của Cự Quỷ Vương đã khủng bố đến không thể tưởng tượng, mà khí tức phát ra từ thân thể khổng lồ kia khiến cho hắn mới chỉ cảm nhận một chút mà đã như đặt mình vào bên trong một cơn sóng thần vậy, càng không cần kể đến Hắc Dương ở giữa hai tay Cự Quỷ Vương!

Ngay khi nhìn vào Hắc Dương kia, Bạch Tiểu Thuần dường như thấy được vô tận hoang vu, vô tận thê lương cùng vô tận tử vong!

Một khi nó đánh xuống, không biết chắc sẽ ra sao nhưng theo hắn cảm nhận thì sợ rằng gần nửa Man Hoang đều sẽ trở thành một đống hoang tàn!

- Chuyện này... sao lại có thể như vậy!

Bạch Tiểu Thuần sắc mặt trắng bệch, nhìn thấy Cự Quỷ Vương đột nhiên bạo phát làm hắn vô cùng bối rối, tâm thần hoảng hốt, liền tranh thủ thời gian truyền âm cho Cự Quỷ Vương.

- Vương gia hãy cẩn thận, sau khi nàng tự bạo có thể sẽ hóa thành huyết ảnh đi thôn phệ chúng sinh!

Cự Quỷ Vương dường như không nghe thấy, chỉ là sâu trong mắt bỗng lóe lên tia sáng.

Công Tôn Uyển Nhi cũng hít vào một hơi, sắc mặt càng trở nên nghiêm trọng.

- Không hổ là Bán Thần... Chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã tìm được sơ hở duy nhất hiện tại của ta...

Con ngươi Công Tôn Uyển Nhi chợt co rút lại, chỉ là sự tham lam trong mắt lại trở nên mãnh liệt hơn vô số lần ngày thường. Một tiếng bén nhọn từ miệng nàng truyền ra, thân hình nhảy lên, vừa bấm niệm pháp quyết vừa nâng tay phải lên, tạo ra một cái hắc động xoay tròn!

- Thân là bất diệt chi hồn, không ai có thể giết chết được, với ta, tất cả thần thông, tất cả chúng sinh đều chỉ là chất dinh dưỡng... Ta càng đánh càng mạnh, mà biện pháp duy nhất để giết ta chính là làm cho ta nổ tung trong khi đang hấp thu... Có điều, nếu đã vậy thì thử xem là ngươi có thể lợi dụng sơ hở này mà tiêu diệt ta hay là ngược lại, ta nhờ ngươi xóa đi sơ hở cuối cùng này!

Công Tôn Uyển Nhi nở nụ cười đầy quỷ dị. Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, ngay khi Cự Quỷ Vương đẩy Hắc Dương kia đến, nàng bỗng lao tới trực tiếp đâm sầm vào Hắc Dương kia.

Tiếng nổ vang lên, ngay khi song phương một lớn một nhỏ va chạm, Hắc Dương kia liền bộc phát ra lực lượng hủy diệt, thế nhưng lại bị vòng xoáy trên tay Công Tôn Uyển Nhi cắn nuốt mất!

Theo đó, thân thể Công Tôn Uyển Nhi không ngừng run rẩy, liên tục lui lại, thế nhưng kì mang trong mắt nàng càng trở nên mãnh liệt, hủy diệt lượng không ngừng từ vòng xoáy kia truyền thẳng vào thân thể nàng.

Thấy vậy, Cự Quỷ Vương liền tỏ ra biến sắc mặt, nhưng lại âm thầm cười lạnh, hai tay vung thật mạnh.

- Nếu ngươi đã thích hút như vậy thì bản vương sẽ cho ngươi hút đủ!

Lão trầm giọng hét lớn, hai tay vốn đang đẩy Hắc Dương kia tới Công Tôn Uyển Nhi lại càng ấn mạnh hơn nữa. Thậm chí trong quá trình đó, thân thể khổng lồ của lão lại liên tục sinh ra hắc khí dung nhập vào trong Hắc Dương kia, đồng thời cũng nhanh chóng thu nhỏ lại.