[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 951: Trận chiến tuyệt thế!

Ngay lúc này, đột nhiên một âm thanh cực lớn bạo phát ra, truyền khắp Man Hoang, thậm chí là tất cả tông môn ở Thông Thiên Đại Lục. Chỉ trong nháy mắt, ở thế giới này, chỉ cần là sinh linh,thì tu sĩ hay hung thú đều được, dù là phàm nhân cũng có thể nghe thấy âm thanh này/

Ầm!

Âm thanh quá lớn, dường như đã vượt qua ngưỡng thừa nhận của thế giới này, khiến cho toàn bộ Man Hoang đều chấn động mạnh. Bạch Tiểu Thuần có thể cảm thấy một lực lớn như đang từ lòng đất tuôn ra, hắn biến sắc mặt, trong lòng run sợ. Cùng lúc đó, Khôi Hoàng Thành, cùng với tứ đại vương thành và vô số bộ lạc, gia tộc đều cảm nhận được cơn động đất này, tất cả liền giật mình.

- Đây là âm thanh gì vậy!

- Động đất... Chẳng lẽ là địa long chuyển mình!

Không chỉ Man Hoang mà đến trường thành của các tông môn trên tứ đại thượng nguồn, cũng vào lúc này ầm ầm chấn động. Đại quân tu sĩ chiếm đóng trên bốn đầu trường thành đều giật nảy mình. Nhất là khi chứng kiến vô số cấm chế trận pháp bao phủ trường thành sau cơn động đất lại xuất hiện những khe hở rất nhỏ thì bọn họ đều nhốn nháo cả lên.

- Có chuyện gì xảy ra!

- Địch tập kích!

Không chỉ có Man Hoang, trường thành mà tất cả khu vực bên trong Thông Thiên Hà, mạt lưu, hạ du, trung du thậm chí là tông môn thượng nguồn cũng gặp phải chấn động như vậy. Vào lúc này, cầu vồng của Tinh Không Đạo Cực Tông đang rung lên bần bật.

Vô số người xôn xao. Toàn bộ thế giới, toàn bộ chúng sinh vào lúc này đều hoảng sợ vô cùng!

Hiện tại chỉ có bốn chữ để hình dung thần thông kinh thiên này của Thủ Lăng Nhân, chính là toàn bộ thế giới,... Đất rung núi chuyển!

Thiên Tôn biến sắc, tiểu cô nương biến thành con hạc giấy cũng ngừng lại một chút, sinh tử nguy cơ mãnh liệt đã làm cho đáy lòng nàng điên cuồng run rẩy!

- Thuật pháp gì vậy!

Con hạc giấy kia cũng không dám tiếp tục phóng tới Thủ Lăng Nhân nữa mà nhanh chóng lui lại. Thế nhưng ngay lúc đó, sau tiếng nổ thứ nhất của thế giới, trên bầu trời lại truyền ra âm thanh ken két, một khe hở cực lớn đột nhiên xuất hiện, nhanh chóng lan ra. Độ dài của nó thực là khó có thể tưởng tượng được, sợ là không chỉ mười vạn trượng!

Tất cả sinh linh trong Man Hoang đều thấy được, trên trường thành cũng thấy được, tông môn trong Thông Thiên Đại Lục dù nhìn không đến nhưng lại có thể cảm nhận bầu trời đang biến đổi!

Khe hở kia giống như một vết sẹo, dường như đã trở thành vĩnh hằng trên bầu trời của thế giới này!

Ngay khi nó xuất hiện, cặp mắt của Thủ Lăng Nhân bỗng mở miệng ra, thốt lên hai chữ tựa tiếng sấm nổ.

- Tỳ thổ!

Hai chữ này vừa vang lên lập tức khe hở càng mở rộng ra, những tiếng ông ông từ đó vang vọng bốn phương. Chỉ trong nháy mắt từ trong đó bỗng rơi xuống một ngọn núi khổng lồ!

Ngọn núi này quá lớn, chẳng khác nào nhật nguyệt, từ trong cái khe rơi xuống. Cảnh tượng khó tin này làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy không thể tưởng được!

- Bầu trời lại rơi xuống một ngọn núi?

Bạch Tiểu Thuần ngây người, Hồng Trần Nữ cách hắn không xa đang tựa vào Cự Quỷ Vương lúc này cũng dại ra.

Ngọn núi này không phải là bất kì ngọn núi nào của mặt đất này mà hoàn toàn là từ trên trời rơi xuống!

Âm thanh đinh tai nhức óc truyền ra. Ngay khi mọi người nhìn về phía đó, ngọn núi kia đã ầm ầm rơi xuống. Ngọn núi này màu đen, vừa nhìn qua liền cảm thấy vô cùng nặng nề, lúc này hướng về phía hạc giấy cùng hình chiếu Thông Thiên Đại Lục mà đánh tới.

Thiên Tôn thần sắc đại biến, y đấu pháp với Thủ Lăng Nhân không chỉ một lần, có điều cho tới bây giờ vẫn chưa từng thấy đối phương thi triển ra loại thần thông như thế này. Hai tay y vội vàng bấm niệm pháp quyết điều khiển hình chiếu Thông Thiên Đại Lục toàn lực đánh tới.

Thế nhưng đòn này của y cùng ngọn núi dường như không cùng một không gian, sau khi chạm tới lại xuyên qua nó không thể ảnh hưởng một chút nào tới ngọn núi này. Ngọn núi sau khi xuyên qua hình chiếu thì nhanh chóng xuất hiện ở phía trên con hạc giấy mà tiểu cô nương biến thành.

Tiểu cô nương kêu lên một tiếng thê thảm, nàng biết không thể né tránh được nữa thế nên đôi mắt lộ vẻ tàn nhẫn, điều khiển hạc giấy bộc phát hắc khí càng thêm mãnh liệt, đánh thẳng tới ngọn núi lớn kia.

Chỉ trong nháy mắt hai bên đã đụng vào một chỗ, cũng vào lúc này Bạch Tiểu Thuần đã hiểu cái gì là châu chấu đá xe!

Ngọn núi kia, tiểu cô nương căn bản là không thể chống đỡ được. Mọi người dùng mắt thường cũng thấy được hạc giấy do nàng biến thành nhanh chóng tan vỡ, triệt để nổ tung ra, mà hồn thể của tiểu cô nương cũng hét lên thê thảm, bị ngọn núi trực tiếp đánh xuống, trấn áp trên mặt đất!

Hồn thể này một lần nữa chia năm xẻ bảy, mà lượng điểm sáng cũng chỉ còn một nửa, chúng ở ngoài ngọn núi, ngưng tụ lại một chỗ hóa thành tiểu cô nương. Thế nhưng lúc này thân ảnh của nàng đã vô cùng mơ hồ, dường như chỉ gió thổi qua là tan vỡ, ánh mắt của nàng lộ vẻ sợ hãi trước nay chưa từng có, không hề do dự, lập tức chạy đi không quay đầu lại.

Thủ Lăng Nhân nhìn thoáng qua, ánh mắt lóe lên nhưng cũng không để ý mà chỉ nhàn nhạt mở miệng, nói ra câu thứ hai.

- Thận thủy!

Vừa dứt lời, lập tức toàn bộ mặt đất của Thông Thiên thế giới liền xuất hiện âm thanh nổ rung trời lần thứ hai, lại làm rung chuyển tâm thần vô số sinh linh, khiến rất nhiều ngọn núi tan vỡ, mặt đất nứt toác ra, bốn bờ trường thanh xuất hiện khe hở, ngay đến những dãy núi bên trong khu vực Thông Thiên Hà cũng chấn động!

Cùng lúc đó, trong lúc Thiên Tôn đang hít thở dồn dập thì trên trời lại xuất hiện vết sẹo cực lớn thứ hai, ken két một tiếng, sau khi nó xuất hiện, lập tức từ bên trong đi ra một con sông thật lớn!

Đây không phải Thông Thiên Hà, cũng không phải Minh Hà, mà là một Huyết Hà!

Dòng sông này giống như được tạo ra từ máu tươi, sau khi xuất hiện liền đánh về phía Thiên Tôn, khí thế mạnh mẽ rung chuyển bát phương. Thiên Tôn tâm thần dao động, gào lên một tiếng điều khiển hình chiếu Thông Thiên Đại Lục chống đỡ.

Thế nhưng Huyết Hà kia dường như ẩn chứa một lực lượng đến Thiên Tôn cũng không thể chống đỡ. Ngay khi hai bên chạm vào nhau, hình chiếu Thông Thiên Đại Lục mất hết sức chống cự, bị đánh tan vỡ!

Chia năm xẻ bảy!

Cảnh tượng này làm Bạch Tiểu Thuần cũng phải trợn tròn mắt, đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một ngọn núi từ trên trời rơi xuống, bây giờ lại là một con sông...

Toàn bộ bầu trời lúc này chỉ còn lại hư ảnh khổng lồ của Thuản Tôn, sắc mặt khó coi, ánh mắt đầy khó tin cùng hoảng sợ, thế nhưng cũng không chạy trốn như tiểu cô nương. Thân thể y lóe lên một cái, lập tức xuất hiện phía trước Thủ Lăng Nhân.