[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 952: Sợi tóc đỏ của Thiên Tôn (Thượng)

Thủ Lăng Nhân thần sắc đau khổ, lại lần nữa thở dài, nói ra câu thứ ba!

- Tâm hỏa!

Câu nói này vừa ra khỏi miệng, thì tiếng nổ thứ ba từ toàn bộ thế giới liền vang lên. Man Hoang cùng bốn khu vực trường thành vốn đã tràn ngập khe hở. Lúc này theo tiếng nổ thứ ba vang lên, dù có vô số tu sĩ đi tu bổ, trường thành cũng không thể kiên trì được nữa mà lập tức sụp đổ!

Bốn đầu trường thành này từ khi xây dựng đến đã nhiều lần bị tổn hại nhưng chưa bao giờ bị sụp xuống. Mà vào lúc này đông, tây, nam, bắc, bốn đầu trường thành toàn bộ sụp đổ!

Vô số tu sĩ tâm thần run rẩy, việc này thật sự quá sức tưởng tượng, đáng sợ đến cực điểm.

- Thiên biến!

- Trường thành... sụp...

Chẳng những trường thành như vậy mà không ít ngọn núi trong khu vực Thông Thiên Đại Lục, ở dưới chấn động này trực tiếp sụp xuống tan vỡ. Cùng lúc đó, tại Man Hoang, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, trên trời xanh lúc này đã xuất hiện vết sẹo khe hở thứ ba!

Lần trước thì rơi ra một ngọn núi, một con sông... Mà lúc này từ trong cái khe thứ ba, lại rơi xuống một đại hỏa cầu!

Chuẩn xác mà nói thì đó là một mặt trời!

- Mặt trời cũng rơi xuống!

Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần đã sắp lồi ra rồi, hắn há hốc mồm nhìn về phía mặt trời từ trong cái khe đang lao thẳng về hư ảnh Thiên Tôn với một tốc độ cực nhanh.

Thiên Tôn sắc mặt biến hóa, có điều mặc cho y né tránh như thế nào cũng vô dụng, ầm một tiếng, mặt trời kia trực tiếp đánh vào hư ảnh của y.

Hư ảnh của Thiên Tôn chấn động mãnh liệt, chỉ trong nháy mắt liền xuất hiện vô số khe hở, rồi lập tức ầm ầm tan vỡ. Thân ảnh Thiên Tôn cũng theo đó mà hiển lộ ra, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng tràn máu tươi. Lúc này thì y không còn do dự gì nữa, xoay người bỏ chạy

Dù trong lòng không cam nhưng hắn cũng hiểu ván cờ này mình đã bại rồi. Dù có tiểu cô nương liên thủ cũng không phải đối thủ của Thủ Lăng Nhân, điều này càng làm cho lửa giận của y càng bùng lên mạnh hơn.

- Đáng chết, rõ ràng đã áp chế được rồi, nào ngờ hắn lại dùng thứ thần thông gây ra tổn thương vĩnh hằng đến thế giới. Rõ ràng là dù cho có phải trả giá đắt hắn cũng muốn giết ta!

- Chính thống không phải huyết mạch, không phải thừa nhận mà là truyền thừa. Điều này ta sớm đã biết!

Thiên Tôn vô cùng tức giận nhưng y cũng không dám ở lại mà tăng tốc thật nhanh, trong nháy mắt đã đi thật xa.

- Phế kim!

Lời vừa dứt, tiếng nổ mạnh thứ tư lại vang lên khắp trong Thông Thiên thế giới. Đồng thời trên trời cũng xuất hiện khe hở vĩnh hằng thứ tư, bên trong đó kim quang tràn ra. Ngay khi Thiên Tôn na di đang muốn rời đi thì từ trong cái khe này liền xuất hiện một cái kim đỉnh cực lớn!

Kim đỉnh này hào quang chói mắt, ầm ầm rơi xuống, nó như có thể phong tỏa cả hư vô, mặc cho Thiên Tôn muốn na di thế nào cũng không thể né tránh. Mắt thấy nguy cơ, cặp mắt y lộ vẻ tàn nhẫn, gầm nhẹ một tiếng, hai tay bấm niệm pháp quyết, lập tức xung quanh y xuất hiện vô số con mắt. Lập tức bọn chúng liền chớp chớp, huyễn hóa ra từng đạo kiếm quang phóng thẳng về phía kim đỉnh kia!

Thế nhưng lực lượng của kim đỉnh này thực là thần bí khó lường, vô số kiếm khí của Thiên Tôn sau khi đụng vào kim đỉnh này cũng chỉ như lấy trứng chọi đá, toàn bộ vỡ vụn. Kiếm khí tứ tán những lại không cách nào ngăn cản được kim đỉnh, chỉ trong nháy mắt, ầm một tiếng, nó đã trực tiếp đập lên thân thể chuẩn bị na di của Thiên Tôn, khiến y phải rú lên một tiếng.

Tiếng vang ngập trời, vù vù khuếch tán, lập tức có vô số tiếng vọng lại, gây ra gió bão quét ngang bát phương. Thiên Tôn gầm lên một tiếng thê thảm, phun ra máu tươi, cả người uể oải, đôi mắt đỏ ngầu. Thế nhưng dù sao y cũng là Thiên Tôn, là người mạnh nhất của thế giới này trừ Thủ Lăng Nhân ra.

Dù bị kim đỉnh trực tiếp đánh lên thân thể nhưng y cũng chỉ phun ra một ngụm máu tươi mà thôi, thân thể không hề dừng lại, lập tức na di đi, biến mất vô ảnh.

Hết thảy phát sinh quá nhanh, tiểu cô nương trốn, đến Thiên Tôn cũng trốn, điều này làm Bạch Tiểu Thuần cùng mọi người phản ứng không kịp. Trận đấu pháp này có thể nói là đã kết thúc một cách đột ngột.

Nhưng vào lúc này, ánh mắt Thủ Lăng Nhân lần đầu tiên lóe ra hàn mang, lập tức mở miệng nói ra câu thứ năm!

- Can mộc!

Ngay khi câu nói này vừa truyền ra, tiếng nổ thứ năm ở trong thiên địa lại vang vọng. Ầm ầm ầm, hầu hết các ngọn núi ở Man Hoang đều đã sụp đổ, những thành trì tại vùng đó cũng toàn bộ vỡ vụn, đồng thời bức tường ngăn cách giữa Man Hoang và trường thành lúc này đều đã biến mất!

Vô số tu sĩ sau khi nghe thấy những tiếng nổ liên tiếp như vậy, sự sợ hãi cũng đã đến cực hạn rồi, những tiếng kinh hô không ngừng truyền ra, đồng thời tất cả những tu sĩ kia cũng đã rời khỏi khu vực trường thành.

Cùng lúc đó, rất nhiều những ngọn núi trong khu vực Thông Thiên Đại Lục cũng sụp xuống, mặt đất xuất hiện vô số khe nứt, thậm chí còn có một chỗ Thông Thiên Hà đã bị khe nứt trực tiếp chặt đứt!

Có thể nói toàn bộ thế giới đã trở thành một cái tổ ong, lại càng không cần kể đến bốn cái khe hở vĩnh hằng khổng lồ trên bầu trời, chỉ cần nhìn thôi đều phải giật mình.

Cũng ngay lúc này, sau khi tiếng nổ vừa truyền ra, ken két một tiếng, trên trời xuất hiện khe hở thứ năm, từ đó một nhánh mây màu xanh to đến ngàn trượng bỗng rủ xuống. Trên nhánh mây này có vô số lá, từ trên đó có thể cảm nhận sinh cơ tràn ngập, nó mạnh mẽ đánh tới trường thành ở Thông Thiên bắc mạch!

Nhánh mây này quá lớn tốc độ lại cực nhanh, những nơi nó đi qua, hư vô tan vỡ, tiếng xé gió kinh thiên động địa, chỉ trong nháy mắt liền quật thẳng vào không trung phía trên bắc mạch trường thành vừa sụp đổ!

Ầm một tiếng, khoảng không kia chợt co lại, tan vỡ lộ ra thân ảnh Thiên Tôn vừa na di tới trong đó!

Thiên Tôn lần nữa phun ra máu tươi, sắc mặt trắng bệch, khuôn mặt y lần đầu lộ ra sợ hãi và kinh hoàng. Không thể ngờ được, thần thông của Thủ Lăng Nhân lại mạnh mẽ đến trình độ như thế này!

- Thủ Lăng lão quỷ!

Thiên Tôn gào lên, đang định na di thì nhánh mây vừa lại một lần nữa quật tới.

Tốc độ của nó cực nhanh, dù là Thiên Tôn tâm thần cũng chấn động mãnh liệt, gào lên một tiếng, hai tay bấm niệm pháp quyết, thân thể tuôn ra kim quang. Ngay khi kim quang tỏa ra, lập tức xung quanh y xuất hiện nước của Thông Thiên Hải, ngưng tụ lại hóa thành một thanh trường thương khổng lồ, được Thiên Tôn bắt lấy, hướng về nhánh mây đang tiến đến đâm mạnh một phát.