[Full Audio] Tối Cường Hệ Thống

Chương 378: Kích Hoạt Kĩ Năng Cuối Cùng

- Tiểu tử, ngươi mau thả bản Thiên Đạo ra, bản Thiên Đạo có thể tha thứ cho ngươi tất cả, bằng không ngươi cuối cùng cũng phải trả giá thật đắt cho tội ác của mình.

Bị trói gô, Thiên Đạo tức giận gào thét.

Trời sinh vốn vô tình, nhưng theo thời gian trôi Thiên

Đạo cũng dần dần có thất tình lục dục, chúng sinh bình đẳng, đã không còn sót lại chút gì. Bây giờ chính là tất cả lấy đại sự làm trọng.

Lâm Phàm không nhìn Thiên đạo, nhẹ nhàng nắm roi da, sau đó khóe miệng thoáng ra một tia cười.

- Roi này, tên là Điều Giáo Chi Tiên, dài chín thước hai tấc *, được luyện từ gân cốt của hung thú Đại Thương vị có thể dài có thể ngắn, có thể đi vào có thể đi ra, có thể văn có thể võ...

Lâm Phàm nhẹ nhàng nói.

1 thước = 1m = 100cm

Thiên Đạo tóc trắng xóa, không kiềm chế được nuốt một ngụm nước bọt. Nội tâm ầm ầm phấn khích, muốn tự mình nghênh đón một màn thiên địa kinh khủng nhất.

- Thiên Đạo, ngươi nên vui mừng. Roi này được luyện chế mà thành, sẽ khiến thiên địa biến sắc xuất hiện lôi đình, đến nay ta chưa bao giờ dùng qua, bởi vì không ai có thể chịu được. Giờ ngươi chính là người đầu tiên.

Lâm Phàm nhìn thẳng Thiên Đạo, chậm rãi nói.

- Ngươi... Muốn làm gì?

Thiên Đạo hoảng sợ nhìn Lâm Phàm.

Hắn từ khi sinh ra chưa bao giờ gặp phải người thâm hiểm như thế. Cho dù là Chí Tôn cũng chỉ là một chiêu bổ ra Huyền Hoàng Giới mà thôi.

Mà cái tên này vốn là một ác ma.

Mình đường đường là Thiên Đạo sao có thể chịu nhục đến như vậy.

- Không... Ta chính là Thiên Đạo, ngươi như vậy sẽ hứng chịu bị Thiên Khiển.

Thiên Đạo giận dữ rống lên. Hắn vừa nói ra trong chớp mắt, không gian nổ vang lên một tiếng xuất hiện lôi đình, dường như chuẩn bị nổ tung.

Không gian ngày càng trở nên cuồng bạo mãnh liệt.

- Ghê gớm, thì ra ngươi yêu thích mấy lời này...

Lâm Phàm nhìn trong hư không xuất hiện lôi đình màu tím, tỏ vẻ kinh ngạc.

Quả nhiên bất kể có phải là người hay không, ở sâu bên trong đều có một trái tim cuồng dã.

Thiên Đạo bây giờ như cá trên thớt, bất kể phản kháng thế nào cũng không thể thoát ra được.

Nhưng hôm nay hắn ta lại chủ động cho gọi Thiên Khiển ra, hiển nhiên là muốn thêm chút suy đoán.

Không tệ, tuy có chút không đành lòng nhìn thẳng, nhưng nếu Thiên đạo kỳ vọng, cũng không thể không cho hắn thấy khuôn mặt này.

- Oanh...

Đột nhiên từ trên trời giáng xuống một tia chớp.

Thiên Đạo nhìn tình cảnh này trong lòng cũng tuyệt vọng. Hắn làm như thế chỉ hi vọng kiếm tìm sự an ủi cho chính mình, còn đánh chết đối phương hay không hắn cũng không dám ôm hi vọng.

Lâm Phàm phất cổ tay, vung roi một cái.

- Thiên Đạo, ngươi đã muốn như vậy, ngày hôm nay tiểu gia sẽ tác thành cho ngươi.

- Bật hết hỏa lực.

- Có đi không có về.

- Thức thứ nhất, Điều Giáo Chi Tiên.

...

- Ầm...

Roi dài như rắn, lôi đình chi lực lan tỏa khắp bên trên. Roi thứ nhất bạo phát, một âm thanh đột nhiên phát lên vang vọng toàn bộ thiên địa.

Một roi thâm hậu này quất trên thân Thiên đạo.

- A...

Thiên Đạo vốn đã chuẩn bị kêu thảm thiết một tiếng để thể hiện sự đau đớn trên thân thể, nhưng trong chớp mắt, Thiên Đạo sững sờ phát hiện hóa ra mọi việc không như hắn tưởng tượng

Một roi hóa ra không đau như vậy, thậm chí có cảm giác tê dại từ bên tai.

Một cỗ cảm giác quái dị bỗng xâm chiếm toàn thân, thậm chí còn có cảm giác xấu hổ

- Hả...

Lâm Phàm nhìn Thiên Đạo, cũng hơi sững sờ, tình huống này cũng chưa từng xuất hiện.

Chẳng lẽ về bản chất tên này không thể tra tấn

- Xem ra phải cuồng bạo thêm mới được.

Lâm Phàm trầm mặc một hồi, sau đó trong nháy mắt đột nhiên chuyển động, roi dài bay lượn giống như linh xà đang múa.

- Đùng...

Quần áo nứt toác, hoàn toàn trở nên trần truồng.

- Làm càn...

Thiên Đạo trở về cảm giác như trước. Trong chớp mắt toàn thân mát lạnh, sắc mặt biến đổi.

Hắn là Thiên Đạo, sao có thể chịu nhục nhã đến nhường này.

Lâm Phàm lúc bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Rốt cục cũng trở về bình thường, nếu không cũng không biết làm thế nào.

- Thiên Đạo, cố gắng chịu đựng đi.

- Ba ba ba...

- Vô liêm sỉ...

...

Lúc này thiên địa hoàn toàn yên tĩnh, chỉ một âm thanh vang vọng ở bên trong trời đất.

Lúc này Nam Vô Thánh Đế đang dốc toàn lực cho ngày đại địa thế nên cả vùng ở phía dưới Nam Vô Thánh Đế đều bị sức mạnh to lớn làm cho nứt toác ra.

Cảm giác bây giờ của hắn rất khó tả, dường như không cách nào nhịn được. Hắn không tự chủ được, muốn cự tuyệt, thế nhưng thân thể không cách nào khống chế.

Nhìn thấy Thiên Đạo bị trói như vậy, Nam Vô Thánh Đế cũng bắt đầu run rẩy.

Thế gian này làm sao có thể tồn tại loại người như vậy.

Thiên Hậu lúc này co quắp ngồi một chỗ, sợ hãi đến mức mặt mũi trắng bệch.

Nếu như tên kia lát nữa cũng đối xử với mình như với Thiên Đạo,thì hắn phải làm thế nào.

Thời khắc này, Thiên Hậu sợ hãi lo sợ rằng mình sẽ phải đối mặt với một màn kinh khủng nhất thế gian.

...

- Thiên Đạo, làm sao...

Lâm Phàm phất một roi, trong hư không hiện ra hai đóa hoa roi, sau đó nhìn thẳng vào Thiên Đạo.

Uy lực của kỹ năng dạy dỗ mạnh mẽ vô cùng đồng thời hắn vẫn còn một chiêu mạnh nhất vẫn chưa có cơ hội sử dụng,

Thiên Đạo này tồn tại ý chí không phải mạnh mẽ bình thường, vì lẽ đó nên dạy dỗ hắn ta e rằng cũng khó khăn hơn một chút.

- Bản Thiên Đạo sẽ không bỏ qua cho ngươi...

Thiên Đạo tức giận gào thét. Thế nhưng trong lòng cũng có chút sợ hãi lúc chiếc roi dài kia quật trên người mình, lại còn cảm thấy xấu hổ. Mà loại cảm giác xấu hổ này lại làm cho Thiên Đạo cảm thấy hưng phấn.

- Xem ra còn chưa đủ, như vậy thì đừng trách tiểu gia.

Lâm Phàm hít sâu một hơi, rung cổ tay, roi dài quấn quanh cánh tay.

- Chung cực hàm nghĩa, hoa thức lăng không quất roi.

Trong chớp mắt, Lâm Phàm di chuyển, roi bay múa đầy trời.

Thiên địa biến sắc, cuồng phong nổi lên, lôi đình chi lực từ trên trời giáng xuống.

- A...

Thiên Đạo gào thét, hắn phát hiện cảm giác xấu hổ này càng ngày càng lớn mạnh, như muốn xâm chiếm nội tâm của hắn.

Không thể để như vậy được.

Đối với mình đây thực sự là một nỗi nhục nhã.

- Không...

Thiên Đạo rống lên giận dữ, trấn áp cảm giác xấu hổ trong lòng.

- Mẹ kiếp, ngày hôm nay tiểu gia cũng không tin ngươi có thể chịu đựng lâu được

Lâm Phàm nhìn Thiên Đạo giờ khắc này vẫn có thể nhịn được, hoàn toàn không phục.

Chiêu lăng không hoa thức quất roi, chẳng lẽ cũng không thể chế phục được Thiên Đạo

- Đùng đùng...

Bên trong đất trời hiện ra một màn cuồng bạo, khắc sâu vào trong tâm trí của Nam Vô Thánh Đế và Thiên Hậu.

Bọn họ đã hoàn toàn choáng váng, đặc biệt là Thiên Hậu ngày càng run rẩy.

- Keng, chúc mừng ký chủ, cuối cùng đã có thể dạy dỗ được Thiên Đạo, một roi vứt ra ngang dọc Tứ Hải.

- Keng, xin mời kí chủ để tâm học tập không được rời mắt.

- Mẹ kiếp.... Có thật không

Lâm Phàm sững sờ, có chút không dám tin tưởng. Hắn không nghĩ tới chuyện này, hơn nữa nghe thấy tên liền cảm thấy hơi xấu hổ.

----------------------------------------------------------------------------------------------------