[Full Audio] Tối Cường Hệ Thống

Chương 624: Máy Thu Thanh Có Thể Đổi Băng Từ

Người dịch: Minh Thư

Team dịch: Vạn Yên Chi Sào

Lâm Phàm vốn cho rằng bí kỹ này vô cùng cường đại và mỹ lệ, thế nhưng sau khi Dung Hợp mới phát hiện tư thế của có chút xấu xí.

Nếu như hình dung thì đó chính là tư thế dung hợp trong thất long châu mà kiếp trước trước hắn thường nhìn thấy?

Trước tiên, nhảy một vũ đạo như đùa giỡn, sau đó hai ngón tay chỉ trỏ rồi hô to một tiếng “Dung hợp”. p/s ae có thể hiểu như mấy phim siêu nhân gao.

- Ai u ta xxx, trời ạ! không biết hệ thống này rốt cuộc từ đâu tới, không hiểu nó thông minh hay ngu ngốc nữa.

Lúc này, Lâm Phàm bất đắc dĩ, nhưng dù thế nào cũng chỉ yên lặng mà thừa nhận.

Ông bà ta thường nói, có còn hơn không.

- Aiiii, phải nâng cao thực lực mới được, tận lực không đụng đến những kẻ địch biến thái, hạn chế dùng cái chiêu này.

Lâm Phàm cảm thán nói, hết thảy đều phải dựa vào nỗ lực chính mình.

Nếu như triển khai trò dung hợp này trước mặt người khác, không bị người ta cười đến rụng răng mới lạ.

Sau đó Lâm Phàm lấy Thanh Minh Cổ Chung ra.

Khí linh bên trong Thanh Minh Cổ Chung đã bị hàng phục, sau khi trải qua sự dạy dỗ biến thái của Lôi Đình Pháp Vương, nó đã thay đổi rất nhiều trở nên cực kỳ thành thật.

- Món bảo bối công kích tâm thần, làm sao mới có thể luyện chế đây? Lâm Phàm sờ cằm, bắt đầu suy tư.

Hiện tại Thanh Minh Cổ Chung còn chưa đủ mạnh, thế nhưng đối với người bình thường, có thể có được Thanh Minh Cổ Chung là đại hỷ sự.

Với Lâm Phàm, Thanh Minh Cổ Chung vẫn chưa được.

“Cửu Ngũ Đại Hồng Chuyên.”

“Phi Thiên.”

Những bảo bối mình đang có cái nào không mạnh, không phải biến thái chứ.

“Thanh Minh Cổ Chung” này nếu là bảo bối công kích tâm thần duy nhất của mình, tự nhiên không thể tầm thường được, nhất định phải cho nó càng mạnh, càng biến thái hơn.

Ngón tay Lâm Phàm vẩy một cái, một đám lửa bay lên.

Tuyệt phẩm Đạo khí “Thanh Minh Cổ Chung” dưới sự thiêu đốt của đoàn hỏa diễm từ từ hòa tan, lấy trình độ luyện khí của Lâm Phàm bây giờ, bất kỳ bảo bối nào cũng đã hiểu rõ, dù sau khi hòa tan cũng có thể phục hồi lại như cũ.

Đấu chiến thần tiễn của Chấn Quân Vương cũng là một kiện bảo bối, tuy rằng sức mạnh trong đó đều bị hấp thu thế nhưng chất liệu luyện chế nên nó vẫn vẫn còn ở đó.

- Nên luyện chế như thế nào đây? Thật phiền phức, vậy thì xem vận khí đi. Lâm Phàm thật không nghĩ ra nên làm thế nào nên cuối cùng để hệ thống tự động luyện chế.

Toàn bộ tài liệu đều nổi bồng bềnh giữa không trung.

Rèn luyện!

Tất cả tài liệu trân quý đều đã được loại bỏ hết tạp chất, sau đó được dung nhập vào Thanh Minh Cổ Chung.

“Keng, có tự động luyện chế hay không.”

- Luyện chế.

Lâm Phàm chắp hai tay, trong lòng cầu xin.

- Ông trời xin phù hộ a, đã lâu không có luyện khí, cho ra một cái Cực phẩm đi, cầu ngài...

Ong ong!

Trong chớp mắt, từng gợn sóng âm vang lên, Lâm Phàm mở mắt ra, nhìn tình huống phía trước không chớp mắt.

Hào quang bay lên, một luồng khí tức huyền diệu phả vào mặt.

- Nhìn có vẻ ổn đó không biết kết quả cuối cùng thế nào? Tao ra được cái dạng gì đây?

Trong lòng Lâm Phàm hiếu kỳ, không biết kết quả cuối cùng như thế nào.

- Đúng lúc đó có tiếng nhạc vang lên, thiên địa rúng động, hoa rơi đầy trời, mặt đất nở sen vàng.

Đây là dị tượng...

- Chẳng lẽ bổn thiếu gia luyện chế được bảo bối cấp Thần khí hay sao?

Cảnh tượng kỳ dị là lần đầu tiên mình nhìn thấy, dù luyện chế ra Cửu Ngũ Đại Hồng Chuyên cũng không có tình huống như bây giờ.

Tâm thần Lâm Phàm chấn động.

Nhưng trong chớp mắt, đầu lông mày Lâm Phàm ngưng lại, không khỏi bật thốt.

- Đây là cái gì quỷ gì vậy?

- Toàn bộ học sinh tiểu học tập thể dục theo đài Mặt Trời Mới Mọc.

- Chuẩn bị!

- Động tác một: Đạp bước vận động.

- Một hai ba bốn, hai hai ba bốn, ba hai ba bốn...

...

-Ta X, này là cái gì?

Lâm Phàm nghe âm nhạc quen thuộc, cả người giật giật, không biết nói gì hơn.

Vừa hi vọng luyện chế được bảo bối cấp Thần khí, sao lại là đồ chơi này.

Ầm ầm!

Một trận âm thanh kinh thiên động địa vang lên, toàn bộ Động Thiên cuồng bạo lên theo.

- Đây là cái gì? Sao chúng ta không thể tự chủ được, phải chuyển động theo.

- Đạp đạp!

Bên trong Động Thiên, truyền đến từng tiếng vang kinh thiên động địa.

Công pháp chi thần và khí linh dưới đạo âm thanh vui tươi này, không tự chủ được chuyển động theo.

“Keng, chúc mừng luyện chế thành công.”

“Keng, chúc mừng luyện chế ra bảo bối đặc thù, xin hãy đặt tên.”

Lâm Phàm trợn tròn mắt, trong thời gian ngắn không biết nên nói cái gì.

- Mặt Trời Mới Mọc.

“Keng, mệnh lệnh được thực hiện thành công.”

Ánh sáng tiêu tan, một đôi kèn đồng kiểu cũ của máy thu thanh xuất hiện trước mặt Lâm Phàm.

- Hệ thống, ngươi chơi ta à.

Lâm Phàm nhìn thấy đồ chơi này thì, chỉ biết câm nín.

Hệ thống không trả lời, bởi vì ngoại trừ thông báo ra, nó chưa nói qua lời nào.

Lâm Phàm sửng sờ cầm bảo bối này trong tay.

- Đây chính là bản nâng cấp của Thanh Minh Cổ Chung hay sao? Tại sao lại có bộ dáng này.

- Không đúng, nhất định không đúng, tại sao trước đây đồ vật mình luyện chế được đều là như vậy, chẳng lẽ có quan hệ với những vật mà mình trải qua hay sao?

Giờ Lâm Phàm rất muốn khóc.

Không cầu luyện chế vật có hình dáng bắt mắt, nhưng ít nhất nên dễ nhìn một chút chứ.

Cửu Ngũ Đại Hồng Chuyên là trường hợp ngoại lệ, dáng vẻ tuy mộc mạc, nhưng uy lực khỏi phải chê, mạnh mẽ dị thường.

Nhưng đôi kèn đồng máy thu thanh này, có ý gì đây?

Lâm Phàm thấy phía trên có một cái nút bấm, tự động nhấn một cái.

Xoạt xoạt!

- Ta xxx nó, cái quái gì đây nữa? Lại có thể đổi băng nhạc. Lâm Phàm khóc không ra nước mắt.

- Ta... Ta.

Lâm Phàm không muốn nói chuyện này nữa, đang tự an ủi bản thân mình quên đi, hệ thống người thật trâu bò, tiểu gia nhận thua rồi, luyện khí chính là mặt hàng hãm hại người.

Mỗi một lần đều chế ra một ít đồ không thể hiểu được.

Nhưng khi giải khai công năng của bảo bối này, Lâm Phàm lại ngây ngẩn cả người.

- Chuyện này...

Lâm Phàm trợn tròn mắt, bởi vì công hiệu của cái máy thu thanh này có chút mạnh mẽ.

- Chủ nhân, sao dừng lại rồi, thật hồi ức, ta cảm giác như trở về lúc còn nhỏ vậy.

Lôi Đình Pháp Vương chạy ra nói với Lâm Phàm.

- Đúng đấy, nhiệt huyết sôi trào.

Thượng Cổ Đại Yêu di chuyển thân thể, tuy nhiên lại không tìm được loại cảm giác vừa nãy.

...

Lâm Phàm nhìn mấy tên này thì trực tiếp im lặng, không muốn nói chuyện nữa.

- Bế quan kết thúc.

Lâm Phàm từ dưới vực sâu đi ra, Cổ Tộc Chí Cao đã rời đi mình lại an toàn.

- Bây giờ nên đi đâu đây?

- Đúng rồi, đi nhìn sào huyệt của Uy Quân Vương một chút, lần chiến đấu này tổn thất không ít của cải, lấy địa vị của Uy Quân Vương, chắc có không ít tích trữ, thuận tiện đồ sát thêm một ít Cổ Tộc chọc tức Chí Cao chơi.

- Ha ha, làm thế đi.

Lâm Phàm nói được làm được, hóa thành cầu vồng tiêu tan trong đất trời.

Ở phương xa.

Đám người Vân Tông chủ ngừng lại.

- Vân Tông chủ, đa tạ.

Tông chủ Võ Đế Tông, Võ Hà cảm kích nói.

- Không sao, đều là chủng tộc Đại Thiên thế giới, tự nhiên không thể nhìn Cổ Tộc làm vậy.

Vân Tông chủ cười nhạt, không để chuyện này trong lòng.

- Không ổn rồi, tượng đá của Võ Đế vẫn còn ở chỗ đó.

Lúc này Võ Hà đột nhiên phản ứng lại.

Khuôn mặt nhỏ của Vân Tông chủ đỏ ửng.

- Ai nha, chí bảo như chắc bị Cổ Tộc lấy đi rồi.

- Ta... Ta.

Trong lòng Võ Hà vô cùng hối tiếc, tại sao lúc đi không nghĩ đếm mang nó theo chứ.