[Full Audio] Tối Cường Hệ Thống

Chương 650: Huyết Mang Ma Tôn

Người dịch: Minh Thư

Team dịch: Vạn Yên Chi Sào

-Mẹ kiếp, tiểu gia gần đây biết điều như vậy, mà còn bị người tìm tới cửa. Cái này có chút không khoa học nha.

Lâm Phàm có chút bất đắc dĩ, nghe khẩu khí của tên kia chắc hướng về phía mình mà tới.

-Hừ, ngươi là ai dám tìm bản Đế gây phiền phức, ngươi không thấy đám thủ hạ của bản Đế sau lưng sao? Mỗi người đều là nhân vật nghịch thiên, ngươi nếu còn dám làm càn, bản Đế lập tức gọi cho bọn họ đến bạo cúc ngươi.

Lâm Phàm vung ống tay áo một cái, thô bạo vênh váo nói, bất quá trong lòng lại đang suy nghĩ đợi lát nữa nên như thế nào để lui lại. Người tinh tường vừa nhìn là biết tình huống hôm nay có chút phiền phức. Trước có BOSS, sau có đám tiểu quái tinh anh, tình huống này vẫn đúng chưa bao giờ cảm thụ qua a. Thiên Vị Thần tầng chín, Bát Hoang Hợp Nhất.

-Tu vi của người này vẫn có thể đánh lại được.

Lâm Phàm nhìn bóng người ở trước mắt, tâm tư không khỏi chuyển động. Cường giả tầng chín, nói cao cũng cao, nói thấp cũng không cũng thấp. Lấy thực lực của mình bây giờ, vẫn có thể đối đầu một trận. Bất quá khí tức của đối phương làm cho Lâm Phàm cảm giác thật kỳ diệu, khó tả, thật giống như là có cái gì đó là lạ.

-Chỉ bằng những tên rác rưởi kia, bản tọa dùng một ngón tay cũng có thể trấn áp toàn bộ.

Đạo nhân ảnh kia mang trên mặt một chiếc mặt nạ. Chiếc mặt nạ kia đã che kín toàn bộ khuôn mặt hắn, chỉ lộ ra một đôi mắt, trên mặt đều là phù văn chằng chịt có màu đỏ như máu. Giờ khắc này sau khi nghe được lời nói của Lâm Phàm, đạo nhân ảnh kia cũng khinh thường đáp trả. Các cường giả vừa mới đuổi Lâm Phàm, vừa đúng thời điểm nghe được câu này. Sắc mặt mỗi một người đều thay đổi trở nên cực kỳ khó coi.

-Ngươi là ai?

-Lại dám nói chúng ta rác rưởi, nhất định muốn tìm đường chết.

-Hừ, hôm nay chúng ta có nhiều người như vậy, coi như các ngươi có bản lĩnh lớn thông thiên, cũng đừng mơ chạy thoát được.

Những cường giả này, người nào không phải hạng người tâm cao khí ngạo, bây giờ bị người ta nói rác rưởi, tự nhiên không cách nào nhẫn được.

-Đúng, điều này thật sự không thể nhẫn nhịn, tên nam tử đeo mặt nạ kia, dĩ nhiên lại khinh thường các ngươi, ngay cả ta nghe đều có chút không chịu nổi. Các ngươi làm sao có thể nhịn!

Lâm Phàm một bên vừa quạt gió vừa thổi lửa. Lập tức chen vào.

-Y theo ý ta, chúng ta cùng tiến lên, đem tên kia chém chết.

Nhìn tên nam tử đeo mặt nạ xuất hiện trước mắt, Lâm Phàm trong lòng cũng không chắc chắn có thể đánh bại hắn. Cái tên kia khiến cho người cảm giác rất tà môn, coi như là hợp lại cũng không nhất định đối thủ của hắn. Trước có hổ sau có sói, nếu như không kết hợp với sói, thì kẻ xui xẻo chỉ có thể mình a.

-Hừ, ngươi câm miệng cho ta, ngươi coi chúng ta là lũ ngốc à. Ngươi thật sự quá coi thường chúng ta.

-Không sai, hôm nay hai người các ngươi đều phải chết.

...

Lâm Phàm thấy những tên cường giả kia, từng cái từng cái đều tức giận gào thét. Trong lòng cũng rất bất đắc dĩ, không nghĩ tới mưu kế nhỏ của mình lại bị xem thấu, thật đúng có chút đau đớn.

-Các ngươi đều sai rồi, tên nam tử mặt nạ kia chính người của Cổ Tộc Chí Cao, các ngươi cho rằng chúng ta nếu không liên thủ, còn có thể sống sót ra đi được không?

Lâm Phàm nói.

-Cái gì? Người của Cổ Tộc Chí Cao phái tới ư?

Đông đảo cường giả nghe nói như vậy, từng cái từng cái đều đột nhiên cả kinh, lộ vẻ không dám tin. Đối với những cường giả này mà nói, Cổ Tộc rất mẫn cảm. Đặc biệt cái tên Cổ Tộc Chí Cao, càng giống như một toà như núi lớn ép trái tim của bọn họ. Nam tử đeo mặt nạ đứng đó không nhúc nhích, đối với hắn mà nói, những người này trong mắt hắn cũng giống như là giun là dế. Trong chớp mắt, nam tử mặt nạ liền giơ lên một ngón tay, một tia ánh sáng đỏ rực chợt bộc phát ra. Trong chớp mắt, từng trận từng trận tiếng kêu thảm thiết đột nhiên vang lên.

-A!

Ở bên trong bầy cường giả kia, có một tên cường giả toàn thân bành trướng, trong nháy mắt nổ tung, biến thành từng khối từng khối huyết nhục.

-Đáng ghét a.

Đoàn đoàn huyết nhục kia không ngừng sôi trào, muốn một lần nữa ngưng tụ thành thực thể. Nhưng trong chớp mắt, một luồng khí tức mênh mông đột nhiên từ trên trời giáng xuống, liền đem đoàn đoàn huyết nhục kia hủy diệt hoàn toàn.

-Các ngươi đều phải chết.

Nam tử đeo mặt nạ phát ra thanh âm vô cùng âm lãnh, không đem những cường giả này để trong mắt.

-Các ngươi còn muốn nhìn tới khi nào, đối phương đã bắt đầu chém giết các ngươi, các ngươi nếu như còn do dự không quyết. Thì cuối cùng các ngươi đều phải chết.

Lâm Phàm thấy cảnh này, trong lòng cũng khiếp sợ không thôi. Tên nam tử đeo mặt nạ thật không ngờ lại táo bạo như vậy, một lời không hợp liền động thủ giết người. Quả thật so với tiểu gia còn muốn bá đạo hơn vạn phần. Trước khi tiểu gia muốn giết người, còn phải phí lời vài câu, còn cái tên này trực tiếp đánh ra một chỉ, vô thượng lực lượng liền bạo phát ra, nghiền thành vô số mảnh vỡ. Đây chính nghiền ép về mặt thực lực. Lâm Phàm hiện tại không muốn động thủ, mà nghĩ cách trốn ra khỏi Động Thiên, Lâm Phàm thật sợ hãi khi đối mặt với cái kia con lừa trọc, quả thực tên kia quả là đáng ghét. Hiện tại thật vất vả mới có một cơ hội chạy thoát, tự nhiên muốn chạy càng xa càng tốt.

-Mọi người cùng nhau tiến lên đi.

Đông đảo cường giả kinh ngạc trong lòng, thế nhưng ánh mắt lại cực kỳ ác liệt, trong nháy mắt hướng về phía tên nam đeo mặt nạ giết tới.

-Hừ, một đám giun dế tầm thường mà cũng đòi giết ta.

Nam tử đeo Mặt nạ rên một tiếng, từ trên trời có một cái bàn tay khổng lồ từ từ giáng xuống. Khí thế tựa như muốn Hoành Tảo Thiên Quân, trấn áp tất cả.

-A! Đây chính là Huyết Ma Đại Thủ Ấn của Huyết Mang Ma Tôn a.

-Hắn là Huyết Mang Ma Tôn.

-Huyết Mang Ma Tôn không có chết, mọi người chạy mau đi.

Vừa lúc đó, có một ít cường giả đối với Huyết Mang Ma Tôn rất quen thuộc, khi nhìn thấy bàn tay khổng lồ đỏ ngòm kia, từng cái từng cái đều thất kinh, kêu lên thảm thiết. Chổ nào bàn tay khổng lồ đỏ ngòm đó đi qua, liền không còn một ngọn cỏ, năm ngón tay đó tựa như muốn hút khô tinh khí thần trong cơ thể của mọi người. Nghe đồn Huyết Mang Ma Tôn một giọt máu bị ô uế tu luyện thành cường giả, có thể nuốt chửng tất cả tinh khí thần cửa kẻ địch để tăng cường bản thân. Ngàn năm trước, Huyết Mang Ma Tôn từng bị một nhóm đại năng của đại thiên tộc vây giết, làm hắn bị thương nặng. Tuy là thành công chạy trốn, thế nhưng cũng bị đánh Nguyên Thần phá diệt, khí thế tiêu tan. Đối với các sinh linh của đại thiên tộc mà nói, Huyết Mang Ma Tôn chính là cường giả nghịch thiên, người bình thường gặp hắn cũng chỉ một con đường chết a.

-Huyết Mang Ma Tôn tiền bối, tha mạng a.

-A!

Một tên cường giả kêu rên xin tha, nhưng trong chớp mắt, liền bị một chưng đập nát đầu, hóa thành một bãi huyết nhục.

-Chạy mau, mọi người chạy mau.

Đông đảo cường giả đã hoàn toàn trợn tròn mắt, trong lòng bọn họ đang thét gào liên tục, một luồng cảm giác sợ hãi xông thẳng vào trái tim của bọn họ. Loại cảm giác sợ hãi kia ép bọn họ sắp không th được. Huyết Mang Ma Tôn hung uy cái thế, coi như trãi qua thời gian ngàn năm, đối với đông đảo cường giả mà nói, vẫn là bóng ma không xóa nhòa đi được a.

-Ta thiên kiêu của Ngọc Thần Cung, Huyết Mang Ma Tôn ngươi không thể giết ta.

Ngọc Lưu Thiên sắc mặt hoảng sợ gào thét.

-A

Trong nháy mắt, Ngọc Lưu Thiên liền biến thành tro bụi. Sắc mặt hai người Hình Vạn Cung cùng Gia Vĩnh Dạ cũng vô cùng nhợt nhạt, bọn họ không nghĩ tới bên trong bí cảnh này lại gặp được cường giả hung uy cái thế như vậy.

-Chạy, chạy mau, chúng ta căn bản không phải đối thủ của Huyết Mang Ma Tôn.

Hai người Hình Vạn Cung kinh hãi đến biến sắc, sao còn nghĩ nhiều như thế, lập tức hướng về phương xa mà phóng tới. Đúng lúc hai người trốn chạy, lập tức có một dải lụa màu đỏ ngòm như máu trực tiếp từ trên trời giáng xuống, đem hai người gói lại thành bánh chưng.

-A! Ta không cam lòng a.

Hai người bên trên dải lụa màu đỏ đó giẫy giụa liên tục, dải lụa màu đỏ càng ngày càng xiết chặt, bổng có một âm thanh vang vọng. Từng giọt từng giọt máu đỏ tươi từ trong dải lụa màu đỏ chảy xuống, tựa như tô điểm thêm cho màu đỏ của dải lụa đó. Lúc dải lụa màu đỏ mở ra thì cũng chỉ có hai bộ hài cốt trơ trọi nằm trong đó. Tinh khí thần, huyết nhục của Hình Vạn Cung và Gia Vĩnh Dạ, vào thời khắc ấy đã bị Huyết Mang Ma Tôn cắn nuốt toàn bộ.

-Ma công thật ác độc.