[Full Audio] Tối Cường Hệ Thống

Chương 717: Hèn Mọn Quấy Rối

Người dịch: Minh Thư

Team dịch: Vạn Yên Chi Sào

- Giun dế, bầy kiến cỏ các ngươi, dám giết ta, hôm nay ta để cho các ngươi phải trả giá.

Thánh gào lên.

Đôi mắt đỏ ngầu giống như muốn cắn nuốt thiên địa.

“Kiệt” rít gào một tiếng, trong mắt hắn, “Thánh” là kẻ địch lớn nhất.

- Đáng ghét, cái tên này sao lại trở nên mạnh như thế, lại có thể áp chế dấu hiệu của mình.

Thánh căn bản chưa bao giờ để những người khác vào mắt.

Thế nhưng, Kiệt bỗng nhiên bộc phát sức chiến đấu, vượt quá sự tưởng tượng của hắn.

- Kiệt, ngươi đang tìm cái chết.

Thánh gào thét một tiếng, bắp thịt toàn thân thần uy vô tận.

Ầm!

Một luồng sức mạnh từ trong cơ thể bộc phát, nguồn sức mạnh này ép “Phi Thiên” văng ra từ hoa cúc.

Lâm Phàm thấy cảnh này, cũng khỏi thán phục một tiếng.

Một rắm kinh thiên động địa, đúng là lợi hại.

- Chủ nhân, chúng ta cố hết sức rồi.

Phi Thiên bồng bềnh bên người Lâm Phàm, có chút thất vọng nói.

Bọn họ không hoàn toàn nghiền nát đối phương, chính là một thất bại.

Lâm Phàm thu vào Động Thiên, vạn ngàn cành cây Ngô Đồng Thần Thụ bồng bềnh trong hư không.

Từng cành từng cành trong hư không thẩm thấu ra, tựa như cắm rễ trong thế giới vô tận.

Thánh chau mày, khí tức của những nhánh cây này khiến hắn cảm thấy không thích, đột nhiên ngay lúc đó, sắc mặt Thánh đại biến.

- Ngô Đồng Thần Thụ.

...

- Kiệt, lên cho ta, giết chết hắn.

Bây giờ có thể trở thành đối thủ của “Thánh”, cũng chỉ có Kiệt mà thôi.

Những người khác còn chưa có khả năng này.

- Tiểu tử này đã dùng biện pháp gì, để Kiệt nghe lời như vậy, chuyện này không thể tưởng tượng nổi.

Nam Vô Thánh Đế khiếp sợ nói.

Giờ khắc này, trong lòng Nữ Đế cũng cảm thấy vô cùng khiếp sợ, đối với nàng mà nói, tất cả những thứ này thật sự rất giả tạo.

- Đây chẳng phải Độ Hóa Thuật của Phật Tộc hay sao?

Nữ Đế sau khi khiếp sợ, nhìn Kiệt đang tản ra phật tính nhàn nhạt, hoài nghi nói.

- Bên trong Đại Thiên chủng tộc, nói tới độ hóa thì chỉ có Phật Tộc là cường hãn nhất, nhưng chỉ vẻn vẹn dựa vào Độ Hóa Thuật sao có khả năng độ hóa được Chí Cao, chẳng lẽ là Đại Độ Hóa Phật Quang đã thất truyền kia?

Nghĩ tới đây, Nữ Đế không biết nên nói gì thêm.

- Không thể, Đại Độ Hóa Phật Quang thật lâu trước đây đã tiêu tan, coi như bên trong Nam Vô Đảo có ý niệm của thượng cổ tôn Phật cũng không tồn tại Đại Độ Hóa Phật Quang này.

Nam Vô Thánh Đế khẳng định.

Hắn có được Nam Vô Đảo, cũng giống như đã chiếm được tất cả công pháp truyền thừa của Phật Tộc.

Bên trong Nam Vô Đảo này, không biết ký thác bao nhiêu đại năng thất tình lục dục của Phật Tộc, bên trong thất tình lục dục, không hề thiếu cường giả, thế nhưng trong ký ức của bọn họ, cũng không có tồn tại Đại Độ Hóa Phật Quang.

Trong lời đồn, Đại Độ Hóa Phật Quang bởi vì một vị đại năng của Phật Tộc ngã xuống, nên cuối cùng thất truyền.

Thế nhưng Nam Vô Thánh Đế biết, thật lâu trước đây, nhóm sinh linh Phật Tộc đầu tiên phi thăng Cổ Thánh Giới, trong đó có một vị đại năng triển khai Đại Độ Hóa Phật Quang suýt chút nữa độ hóa toàn bộ Cổ Tộc, cuối cùng Thiên Ý ra tay, trực tiếp chém chết vị đại năng này.

Đây là bí ẩn, cũng là chuyện ít ai biết tới.

Nếu như không phải có Nam Vô Đảo, Nam Vô Thánh Đế cũng không biết những bí mật này.

- Nếu như không phải do Đại Độ Hóa Phật Quang, vậy thần thông nào có thể độ hóa Chí Cao?

Nữ Đế hỏi ngược lại.

Nam Vô Thánh Đế trong khoảng thời gian ngắn không biết trả lời như thế nào, nhưng tất cả những thứ này, dưới cái nhìn của hắn, hiển nhiên không có khả năng.

“Kiệt” thân là Cổ Tộc Chí Cao, bởi vì Thiên ý đã chứng được Vĩnh Hằng Chi Vị, bất quá nếu so với Thánh, Vưu và các Cổ Tộc Chí Cao khác, gốc gác của Kiệt vẫn yếu hơn một chút.

Bởi vậy Kiệt trong Bát Đại Chí Cao, có thực lực yếu nhất.

Chẳng qua hiện nay, cái thứ đồ chơi dưới háng của “Kiệt” đã bị hung hăng đạp một cước, tiềm lực của bản thân do đó mà hoàn toàn bùng nổ

Chân Áo Nghĩa Hủy Diệt Chi Cước, đời trước là Liêu Đản Cước, mà Liêu Đản Cước, công năng của nó còn có một khả năng kích phát tiềm lực.

Đối với việc trứng của mình bị đá một cước, Lâm Phàm đã thí nghiệm qua, đúng là có thể bộc phát ra sức chiến đấu, đây tuyệt đối là nghịch thiên.

Bất quá lấy tình huống trước mắt, coi như Lâm Phàm tự đá mình một cước, cũng không nhất định có thể làm gì được “Thánh”.

Bởi vậy loại cảm giác đau đớn này, không nên cảm nhận lần nữa.

- Đáng ghét, cành cây của này thật sự quá phiền.

Thánh thi triển pháp lực, đẩy lui “Kiệt”.

Mà cùng lúc “Kiệt” đang đại chiến, cành cây Ngô Đồng Thần Thụ điên cuồng quấy rầy “Thánh”.

Đối với “Thánh” mà nói, quả thực không cách nào nhịn được.

- Mẹ kiếp, xem ra tiểu gia chỉ có thể dùng chiêu bỉ ổi thế thôi, nếu như xông lên thì bị giết mất.

Lâm Phàm trốn phải trốn trái, hắn phát hiện ánh mắt của Thánh có chút tàn nhẫn, thời điểm nhìn mình, càng tản mát ra từng trận sát ý.

Cỗ sát ý này giống như dòng nước trực tiếp ép thẳng lên đầu Lâm Phàm.

- Loại kiến cỏ tầm thường, bản Chí Cao chém chết ngươi.

Thánh không cách nào nhịn được, trong lúc đấu với “Kiệt”, tên Nhân tộc ghê tởm này thỉnh thoảng lại chọt hắn một cái, “Thánh” không nhịn được.

Ầm!

Thân ảnh của Thánh trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, đánh một chưởng về phía hắn

Bây giờ Thánh trở nên thông minh hơn, biết nên đánh chết Lâm Phàm trước.

- Ta trốn.

Lâm Phàm vô sỉ chạy vào Thiên Địa Dung Lô.

Leng keng!

Sức mạnh khổng lồ va đập lên Thiên Địa Dung Lô, một luồng sức mạnh khổng lồ đột nhiên phản xạ trở lại.

- Đến nha, tiếp tục đánh ta đi.

Lâm Phàm một tay mở nắp lò, giễu cợt nói.

- Đáng ghét.

Thiên Địa Dung Lô này quả thật là Chí Bảo trong Chí Bảo, một chưởng hung mãnh của hắn lại không có cách nào lay động một phân một hào.

Thậm chí cái sức mạnh phản xạ trở về kia càng để Thánh cảm thấy kinh hoảng.

Ngay một khắc khi Thánh do dự, Kiệt giống như chó điên lần nữa xông lên.

- Kiệt, ngươi sẽ vì chuyện hôm nay mà trả giá thật lớn.

Thánh nổi giận, hai tay chấn động, hư không đột nhiên rung động, một cây trường thương xuất hiện trong hư không.

Trường thương uy vũ như rồng, xoay vòng bay lên, đâm ra một thương, ngưng tụ đủ loại pháp lực trong đó.

Một thương vừa ra, thiên địa ngưng lại, thời gian tựa như ngưng kết.

- Kiệt, chết đi cho ta.

Thánh rít gào một tiếng, sức mạnh tăng lên cực hạn.

Đối mặt với một thương cực kỳ kinh khủng này, vẻ mặt của Kiệt lại không một tia biến hóa, thân thể hơi động, như rồng, như hổ, như báo.

Thiên Biến Vạn Hóa, trong chớp mắt ngắn ngủi này, Kiệt như đã thi triển ra võ học thần thông cao thâm nhất.

Bất kỳ võ học thần thông nào, trước mặt Kiệt đều trở nên ảm đạm phai mờ.

- Hừ, Vạn Linh Thần quyền, đây chính là võ học mà bản Chí Cao khinh thường, ngươi dám trước mặt ta triển khai, tự rước lấy nhục.

Thánh cười lạnh một tiếng.

Một thương phá đi.

Nhưng, vẻ mặt Thánh đột nhiên biến đổi, hắn phát hiện trường thương mình cầm trong tay bỗng dưng nặng như trời đất, căn bản không có cách nào triển khai.

Vừa quay đầu lại thấy cành cây ghê tởm kia lần nữa quấn quanh hắn, Thánh gào to.

- Ngươi...

Ầm!

Trận chiến giữa các Chí Cao thường thường đều xong trong chớp mắt.

Kiệt đánh ra tất cả chiêu thức, sau đó hai tay chặp lại, cô đọng thành chùy, một tiếng vang ầm ầm, đâm giữa lồng ngực Thánh.

Vạn Thiên Võ đạo, ngưng tụ bạo phát ra sức mạnh đáng sợ.

Sức mạnh không thể ngăn cản xuyên qua lồng ngực Thánh, đẩy lui sức mạnh, trường thương trong tay bỗng chốc rơi xuống.

- Khá lắm.

Lâm Phàm mừng rỡ trong lòng, trực tiếp cướp đoạt trường thương chí bảo này, khí linh trong đó gầm thét, muốn giãy giụa thoát ra ngoài.

Nhưng ngay thời điểm bị bắt vào Động Thiên, Thượng Cổ Đại Yêu đập xuống một chưởng, trực tiếp đánh trường thương vào vực sâu dưới nền đất.

- Đáng chết…

Thánh nhìn trường thương chí bảo của mình bị tên Nhân tộc cướp đi, nội tâm giận dữ.