[Full Audio] Tối Cường Hệ Thống

Chương 840: Luận Chứng Này Không Biết Thật Hay Giả?

Người dịch: Sunshine

Team dịch: Vạn Yên Chi Sào

Vạn giới khai mở…

Tà Chủ lúc trước bị Lâm Phàm trấn áp như một con chó đang lớn tiếng cười điên cuồng.

- Nhân tộc ghê tởm, Đại Thiên chủng tộc ghê tởm, cơ hội đã đến rồi, ngày vạn giới khai mở, tộc nhân của ta cũng sẽ giáng lâm, sau đó trở thành chủ nhân của thời đại mới này.

Bây giờ Tà Chủ đang trốn trong rừng sâu núi thẳm, bình thường không dám ra ngoài làm càn, chỉ có thể chậm rãi chữa trị thương thế.

Lúc này, khi Cổ Thánh Giới hỗn loạn, Tà Chủ cảm thấy thời cơ đã đến.

Trong chớp mắt, trên người Tà Chủ bạo phát một luồng sức mạnh cường hãn, lấy sức mạnh bản thân làm chất xúc tác mở ra một con đường để tộc nhân mình giáng lâm.

Thời khắc này, lửa nóng trên người Tà Chủ đang thiêu đốt.

- Giáng lâm đi, thời đại mới đã đến rồi.

Ầm!

Tà Chủ dựa vào bản thân mở ra một con đường, lối đi này nối liền thiên địa trực tiếp đ-ng mạnh vào hư không.

Nhìn vết nứt càng lúc càng lớn, thần niệm Tà Chủ cũng trở nên điên cuồng.

- Các tộc nhân của ta, nhất định phải giết hết Nhân tộc... Giết hết Nhân tộc....

Oán niệm lớn nhất của Tà Chủ chính là Lâm Phàm, nếu không phải vì Lâm Phàm, hắn sẽ vui vẻ biết bao, sao trở nên lúng túng như bây giờ.

- Dừng tay!

Vừa lúc đó, trong lối đi kia truyền đến một âm thanh sợ hãi.

Tà Chủ ngẩng đầu nghi hoặc, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng sau đó cũng không c suy nghĩ nhiều.

- Các đồng bào của ta, hãy giúp ta báo thù!

Ầm!

Tà Chủ hoàn toàn thiêu đốt chính mình, tinh khí thần rót vào hư không.

Đường nối càng lúc càng lớn, cuối cùng, Tà Chủ tan thành mây khói.

- Không muốn a....

Một khắc khi Tà Chủ tiêu tán, trong thông đạo truyền đến âm thanh mãnh liệt nhưng hết thảy đều đã chậm.

- Tại sao lại như vậy, các nhân vật khủng bố kia sao lại thức tỉnh rồi, không thể đi, tuyệt đối không thể đi Cổ Thánh Giới, Tà Chủ ngươi mắc bệnh tâm thần rồi.

Vương giả ngoại vực tà ma cảm nhận bên trong Cổ Thánh Giới truyền đến từng đạo khí tức kinh khủng, bị dọa té đái.

Hơn nữa, những khí tức này rất quen thuộc, thuộc về thời đại cổ xưa.

Tà ma ngoại vực bọn họ không thuộc về bất kỳ chủng tộc nào, nhưng cũng là một loại sinh linh tồn trong trong thiên địa.

Rất lâu trước kia, Cổ Thánh Giới là nơi cấm kị của bọn họ, bởi vì cường giả nơi đây thật sự quá nhiều, đã nhiều mà lại còn rất rất mạnh nữa.

Sau đó, từng cường giả một đột nhiên biến mất, khiến ngoại vực tà ma thả lỏng, hơn nữa, về sau Cổ Tộc Chí Cao và Thiên Ý không phải quá manh, nên bọn họ mới dám càn rỡ xâm lấn.

Nhưng một khắc khi Tà Chủ mở thông đạo, thì vương giả tà ma ngoại vực cảm nhận được vô số khí tức phi phàm, những khí tức này thật sự quá quen thuộc.

Bởi vì sợ hãi, vương giả đứng đầu không dám làm càn, nhưng giờ đã không còn kịp, Tà Chủ đã mở đường nối ra.

Mà một màn xảy ra càng khiến ngoại vực tà ma thêm hoảng sợ, Cổ Thánh Giới dính liền với thế giới ngoại vực tà ma bọn họ đang ở, như dung hợp lại với nhau.

Bi kịch!

Bốn đại Thủ Hộ Chi Địa cũng xảy ra tình huống khó khăn, bình phong bảo vệ bọn họ đã bị phá vỡ, điều này quả thực là chuyện không dám tưởng tượng.

....

Cổ Thánh Giới.

Lâm Phàm đứng nơi đó, không biết làm gì, mắt trợn tròn.

- Chuyện này....

Lâm Phàm thật sự không thể tin thế giới này thay đổi có chút không đúng, không như hắn suy nghĩ nữa.

- Chuyện này rốt cuộc như thế nào, sao đột nhiên lại trở nên như vậy?

Lâm Phàm không biết nói gì, thế giới đang lớn ít nhất ngàn vạn lần hơn so với trước kia, thậm chí còn nhiều hơn.

Trở trời rồi, hoàn toàn trở trời rồi.

Ngay cả pháp tắc thiên địa đều thay đổi, càng thêm cường hãn so với trước đây.

- Mẹ kiếp, trước đây nói thế nào, bản Đế cũng thuộc top cường giả trong Cổ Thánh Giới này, nhưng bây giờ, chỉ như tôm tép, thứ gì đang xảy ra vậy?

Lâm Phàm trợn tròn mắt.

Vậy sau này còn lăn lộn éo gì nữa.

Đặc biệt khi hệ thống ban hành nhiệm vụ chung cực càng khiến Lâm Phàm câm nín.

- Trấn áp vạn giới.

- Ép vạn cái em gái ngươi ấy, trước đây chỉ cần làm vậy với Cổ Tộc, giờ đổi lại như thế, ai chơi nữa? Mấy cái bia mộ kia tuy không biết là thứ gì, nhưng tuyệt đối không phải đồ tốt.

Thời khắc này, Lâm Phàm phóng thích thần niệm, kiểm tra biến hóa trên thế giới này.

Nhưng sau đó, đành thở dài một hơi, thế giới thay đổi quá nhiều, lấy thực lực hiện tại của hắn, chỉ có thể bao phủ một phạm vi nhỏ.

Hơn nữa còn xuất hiện thật nhiều thứ khiến Lâm Phàm kinh ngạc.

Ào ào ào!

Lúc này, đại địa đột nhiên run rẩy, một cây to bỗng mở miệng lớn lao tới cắn xé Lâm Phàm.

- Thần Thiên Vị tầng sáu.

- Ta Xxx, ngay cả thực vật cũng thành tinh rồi.

Loại thực vật này Lâm Phàm chưa từng gặp qua, dường như mới xuất hiện sau khi vạn giới khai mở.

Lâm Phàm không nói nhiều, một quyền đập chết tươi, sau đó bay về phương xa.

- Ôi mẹ ơi, toàn thể cảnh giới đều tăng lên, hơn nữa còn xuất hiện không ít đồ quái dị.

Tất cả những thứ này đều được sinh ra sau khi vạn giới dung hợp, ý chí thiên địa thay đổi càng thêm cường đại, sức mạnh phải gánh chịu cũng lớn hơn.

Biến hóa còn chưa kết thúc, vạn giới đang không ngừng dung hợp, không biết sau khi dung hợp sẽ xảy ra chuyện gì.

Lâm Phàm cảm giác có chút đau đầu, tất cả những biến hóa này quá đột ngột, khiến người ta không phản ứng kịp.

Ngay tại lúc này, Lâm Phàm sững sờ, cảm giác nguy hiểm đột nhiên xuất hiện.

- Nhân tộc....

Lâm Phàm nghe âm thanh này, tâm thần run lên, ngẩng đầu nhìn, vừa nhìn đã muốn té đái.

- Ngươi... Ngươi... Ngươi.

Lâm Phàm nhìn bóng người trước mặt, cả người tím tái.

Người trước mắt là Tử Vong Ma Thần....

- Hóa ra là Nhân tộc ngươi, ha ha.

Tử Vong Ma Thần đột nhiên giáng lâm khiến Lâm Phàm sợ hãi, trái tim như muốn nhảy ra ngoài.

- Đúng đấy, xin hỏi có chuyện gì không?

Lúc này, thái độ Lâm Phàm rất tốt, nhỏ giọng hỏi.

Không quan tâm đối phương có lai lịch thế nào, nhưng Lâm Phàm biết, vạn giới đang thay đổi mà đối phương lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, khẳng định không có ý tốt.

- Bản Ma Thần vừa tỉnh lại, nghe nói ngươi đã khiến Cổ Tộc chịu không ít thiệt thòi, muốn nhìn một chút xem tên giun dế nhà ngươi có bản lĩnh gì.

Giọng nói Tử Vong Ma Thần âm trầm, ngữ khí biến đổi ngay tức khắc.

- Đáng tiếc, để bản Ma Thần thất vọng rồi, lúc trước ngươi đỡ được một chiêu của bản Ma Thần đã dùng một bảo vật, rốt cuộc là cái gì? Hiến nó cho bản Ma Thần đi.

- A... Cái kia, cái này....

- Hả? Làm sao, không muốn?

Ngữ khí Tử Vong Ma Thần bắt đầu giận dữ.

- Không phải, không phải, sao không muốn chứ, Lâm Phàm ta sùng bái nhất chính là Tử Vong Ma Thần đại nhân.

Giờ phút này, Lâm Phàm nghĩ mình trước hết nên ổn định Ma Thần này.

Lâm Phàm đột nhiên nghĩ đến một chuyện.